CÓ MỘT MÙA THU ĐI QUA Góc phố xưa buông tiếng thở trong chiều

CÓ MỘT MÙA THU ĐI QUA
Góc phố xưa buông tiếng thở trong chiều
Người năm ấy chưa một lần trở lại
Gót phiêu linh qua bước đời khờ dại
Níu thăng trầm như níu gió ghì mây.
Tôi một mình nơi góc phố ai hay
Ngồi đếm lá rơi bên đường tắt nắng
Ghế đơn côi cũng cùng tôi trầm lặng
Bóng trôi dài in vết tích xa xăm
Người xưa ơi!!
Tôi bỗng gọi âm thầm
Đâu tiếng gió đáp lời tôi xa vắng?
Tôi ước gì khối tình thôi chất nặng
Để tim mình thanh thản sống không đau.
Kỷ niệm là gì?
Là đau khổ lướt qua mau
Là hạnh phúc, là niềm vui vụt mất?
Thu thuở nào xin cứ hoài an giấc
Chớ trở mình e sợ buốt hồn tôi
Chiều nay sầu nhung nhớ vụt lên ngôi
Bên góc phố tôi khóc mùa thu chết…
—————
PHT
See Translation

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *