Giáo sư Nguyễn Lân Dũng – Phần 4

Trong những khoảng thời gian hiếm hoi đó, ông thường làm gì?
Thay đổi công việc là cách nghỉ ngơi rất tốt. Đừng ai suốt ngày dán mắt vào máy tính hay trang sách. Tôi rất thích đi xuống các địa phương, ai rủ cũng đi. Tới đâu cũng thấy cái hay, cái mới, cái đáng suy nghĩ. Tôi cũng có duyên hay được mời đi công tác ngắn hạn ở nước ngoài. Đi nhiều, quan sát, học hỏi, có thêm nhiều bạn bè cũng là một cách nghỉ ngơi.
Ông có thật sự say mê và dành thời gian cho một môn thể thao nào không? Nhìn bề ngoài, trông giáo sư lúc nào cũng khỏe khoắn vui tươi, liệu bí quyết nằm ở đâu vậy?
Tôi nhớ quan điểm của bác Nguyễn Khắc Viện: Khỏe mạnh là không có bệnh tật, tinh thần minh mẫn, tâm hồn thanh thản. Thật tình tôi không có thời gian chơi thể thao, chỉ tập bằng cái dụng cụ gọi là Power Slider mỗi ngày một lúc trước khi đi ngủ.
Phút giây nào đáng nhớ nhất trong đời giáo sư?
Lúc chị tôi qua đời vì tai nạn giao thông. Sau đó là mẹ tôi suy yếu dần rồi mất vì quá thương xót cô con gái độc nhất trong nhà, lại rất xinh đẹp và nhân hậu.
Quyết định nào trong cuộc đời mà giáo sư tự đánh giá là kém sáng suốt nhất? Và ông đối diện với nó ra sao, cho qua, tiếc nuối hay đau khổ?
Thời chúng tôi hầu như chẳng phải tự quyết định điều gì cả. Tất cả mọi chuyện quan trọng (chọn ngành, chọn cơ quan, chọn đi phục vụ chiến trường…) đều do tổ chức phân công cả. Có lẽ do tôi quá may mắn khi chưa hề gặp phải chuyện gì khiến sau đó phải tiếc nuối, đau khổ cả…
Rắc rối “dở khóc dở cười” đáng nhớ nhất mà giáo sư đã từng gặp từ khi thực hiện hai chuyên mục hỏi đáp ở cả báo viết lẫn báo hình?
Một là sách báo in sai, người đọc chê bai mình chứ biết đâu là do lỗi của tòa soạn, của nhà xuất bản. Hai là lắm lúc bị hóa trang trông nhem nhuốc, bị cả nhà chê bai là trông như anh hề.
Stress là trạng thái thường gặp với những người phải hoạt động trí óc căng thẳng. Giáo sư có hay bị rơi vào trạng thái đó? Nếu có, ông tìm cách giải tỏa tâm lý ra sao?
Đây không phải là quy luật. Tự tin và tránh xa những tham vọng về tiền tài cũng như địa vị, danh lợi thì rất khó bị stress.
Thời thơ ấu, giáo sư đã từng ước mơ trở thành một người như thế nào? Trong con mắt của người thân trong gia đình, ông là một “cậu bé” ra sao?
Hồ Cúc Phương – Thế Giới Điện Ảnh – Tháng 7.2002

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *