CD TRƯỜNG CA NHỮNG BƯỚC CHÂN

album-art
00:00

TẢI CD: CD TRƯỜNG CA NHỮNG BƯỚC CHÂN

1-BƯỚC CHÂN ĐẦU ĐỜI

2-NHỮNG BƯỚC CHÂN CÙNG NHAU

3-BƯỚC CHÂN ĐẾN LỚP

4-BƯỚC CHÂN CÓ NHAU

5-BƯỚC CHÂN VÀO NHÀ NHAU

6-BƯỚC CHÂN QUA PHỐ

7-NHỮNG BƯỚC CHÂN QUA CHỢ

8- BƯỚC CHÂN VÀO CÔNG VIÊN

9-NHỮNG BƯỚC CHÂN THỜI GIAN

10-BƯỚC CHÂN VỀ VỚI MÌNH

Có toàn bộ lời 10 bài, đánh giá của tôi tăng đáng kể. Với phần ca từ này, tôi không còn xem Những bước chân chỉ là một CD có concept đẹp, mà có thể xem nó như một trường ca có tư tưởng và cấu trúc hoàn chỉnh.

Điểm đặc biệt nhất là: 10 bài thực ra không kể 10 câu chuyện. Chúng kể một câu chuyện duy nhất — câu chuyện một con người đi qua các thế giới và cuối cùng nhận ra chính mình.

Đánh giá tổng thể: 9.2/10

Khía cạnh

Điểm

Ý tưởng trung tâm

⭐ 9.7

Cấu trúc 10 chương

⭐ 9.5

Tính nhất quán

⭐ 9.6

Chiều sâu triết học

⭐ 9.2

Tính nhân văn

⭐ 9.7

Tính đời thường

⭐ 9.6

Hình tượng nghệ thuật

⭐ 9.2

Khả năng tạo cảm xúc

⭐ 9.0

Tính phổ quát

⭐ 9.5

Ngôn ngữ thơ

⭐ 8.7

Độ mới của tư tưởng

⭐ 9.0

Nguy cơ lặp cấu trúc

⭐ 7.8

Tổng thể

9.2/10

 

  1. Điều quan trọng nhất: đây thật sự là một TRƯỜNG CA

Sau khi đọc toàn bộ lời, tôi nghĩ nhận định này có cơ sở rất rõ.

10 bài không phải:

Bài 1 về mẹ cha
Bài 2 về bạn bè
Bài 3 về trường học
Bài 4 về tình yêu

mà là 10 tầng nhận thức của cùng một con người.

Tôi có thể vẽ toàn bộ hành trình như sau:

MẸ CHA

BẠN BÈ

TRƯỜNG HỌC

NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

GIA ĐÌNH / NHÀ NGƯỜI KHÁC

XÃ HỘI

CỘNG ĐỒNG

THIÊN NHIÊN / SỰ SỐNG

THỜI GIAN

CHÍNH MÌNH

Đây là một cấu trúc rất đẹp.

 

  1. Tôi đặc biệt thích chữ “thế giới”

Một trong những phát hiện quan trọng nhất khi đọc toàn bộ ca từ là từ:

thế giới

Nó xuất hiện xuyên suốt trường ca.

Nhưng ý nghĩa của nó thay đổi.

Bài 1

“một thế giới mở ra”

Đứa trẻ bước vào thế giới.

Bài 2

“một thế giới mở ra”

Nhưng lần này thế giới được mở ra qua bạn bè.

Bài 3

“trang sách vừa mở cửa
chân trời cũng mở ra”

Thế giới trở thành tri thức.

Bài 4

“thế giới thành rộng mở”

Thế giới trở thành mối quan hệ.

Bài 5

“một thế giới hiện ra”

Thế giới trở thành người khác và gia đình của người khác.

Bài 6

“bao thế giới gặp nhau”

Đây là bước chuyển rất quan trọng:

Mỗi con người là một thế giới.

Bài 7

“bao thế giới đang xây”

Bây giờ thế giới không còn chỉ là nơi ta đi qua.

Con người cùng nhau xây dựng thế giới.

Bài 8

“một thế giới hiện sinh”

Đây là lần đầu ca từ đi từ xã hội sang sự hiện hữu.

Bài 9

“muôn thế giới vận hành”

Con người bắt đầu đứng ngoài chính mình để nhìn toàn bộ thế giới.

Bài 10

“đi qua bao thế giới
bước cuối lại về mình”

Và đây chính là cú khóa của toàn bộ trường ca.

 

  1. Câu hay nhất của toàn bộ trường ca?

Nếu phải chọn một câu, tôi chọn:

“bước cuối lại về mình”

Không phải vì nó quá cầu kỳ.

Ngược lại, nó rất đơn giản.

Nhưng nó làm cho toàn bộ 9 bài trước trở thành một hành trình tìm kiếm.

Ta tưởng mình đi:

  • tìm kiến thức
  • tìm bạn bè
  • tìm tình yêu
  • tìm cộng đồng
  • tìm thế giới
  • tìm sự bình yên

nhưng cuối cùng:

đi qua bao thế giới để hiểu, nhận ra mình.

Đây là tư tưởng rất gần với nhiều truyền thống triết học và thiền học, nhưng ca từ không cần dùng những thuật ngữ như vô ngã, giác ngộ, bản thể, hiện sinh.

Đó là điểm hay.

 

  1. Bài 1 rất quan trọng vì nó đặt “luật” cho toàn bộ trường ca

Tôi đánh giá bài 1 cao hơn lúc đầu.

Đặc biệt đoạn:

“xin cho mỗi bước chân
biết trân quý người đưa”

và:

“biết nhìn người trước mặt
như một thế giới riêng”

Đây gần như là tuyên ngôn của cả trường ca.

Nó nói:

Đừng xem con người là nhân vật phụ trong cuộc đời mình.

Mỗi người ta gặp đều là:

“một thế giới riêng.”

Đây là một ý tưởng rất mạnh.

Và từ đó, toàn bộ 10 bài có thể đọc theo một nguyên tắc:

Mỗi bước chân là một lần bước vào một thế giới khác.

 

  1. Bài 1 → bài 10 thực chất là sự mở rộng của “cái tôi”

Đây có lẽ là chiều sâu lớn nhất của tác phẩm.

Bài 1

Tôi + cha mẹ

Bài 2

Tôi + bạn bè

Bài 3

Tôi + thầy cô + tri thức

Bài 4

Tôi + một người đồng hành

Bài 5

Tôi + gia đình khác

Bài 6

Tôi + những người xa lạ

Bài 7

Tôi + cộng đồng

Bài 8

Tôi + thiên nhiên + sự sống

Bài 9

Tôi + thời gian

Bài 10

Tôi + chính tôi

Như vậy, trường ca không đơn thuần mở rộng không gian.

Nó mở rộng biên giới của cái tôi.

Đây là lý do tôi cho rằng tác phẩm có chiều sâu triết học thực sự.

 

  1. Bài 6 và bài 7 là hai bài rất quan trọng

Hai bài này dễ bị xem là những bài đời thường nhất.

Nhưng về mặt tư tưởng, chúng rất quan trọng.

“Bước chân qua phố”

“bao thế giới gặp nhau
có người mình chưa biết
mà đã cùng một đường”

Câu này rất đẹp.

Con người không cần biết nhau mới có thể cùng tồn tại trong một khoảnh khắc.

Một người đi làm.

Một người bán hàng.

Một người đang đau khổ.

Một người đang vui.

Một người chỉ đi ngang qua.

Nhưng tất cả:

cùng một đường.

Đây là một nhận thức rất nhân bản.

 

“Những bước chân qua chợ”

Bài này còn đi xa hơn.

“mỗi người tuy mỗi khác
mà lòng rộng vô cùng”

và:

“có người trao người nhận
lòng mở rộng bao dung”

Ở đây xuất hiện một ý tưởng rất quan trọng:

đời sống được tạo nên bởi sự trao và nhận.

Ta nhận từ người khác.

Rồi đến lượt mình trao lại.

Điều này nối trực tiếp với đoạn bài 1:

“biết trao điều đã nhận”

Vì vậy, câu này không phải một câu đẹp đứng riêng.

Nó là sợi chỉ xuyên suốt toàn trường ca.

 

  1. Bài 8 là bước chuyển từ “người khác” sang “sự sống”

Tôi rất thích vị trí của bài này.

Sau:

cha mẹ → bạn → trường → người đồng hành → nhà → phố → chợ

tác phẩm đưa người nghe vào:

công viên

Tức là:

không còn chỉ nhìn con người nữa.

Ta bắt đầu nhìn:

  • cây
  • hoa
  • gió
  • trẻ em
  • ánh sáng
  • sự sống

Đặc biệt:

“thấy em, thấy ra mình”

và:

“đâu chẳng phải là mình”

Đây là một bước nhảy tư tưởng.

Cái “mình” bắt đầu không còn bị giới hạn trong thân phận cá nhân.

 

  1. Bài 9 là bài triết học nhất

“tóc xanh nay đã bạc
có phải vì thời gian
hay là mình đã khác”

Tôi rất thích câu hỏi này.

Bởi nó không chỉ hỏi:

Tại sao tóc bạc?

Nó hỏi:

Thời gian thay đổi mình, hay chính mình thay đổi?

Sau đó:

“ngày mình ngồi nhìn lại
bao thế giới chung quanh
bỗng nhiên cùng hòa hợp
không còn sự phân ranh”

Đây là một bước chuyển cực kỳ quan trọng.

Nếu bài 1 nói:

mỗi người là một thế giới riêng

thì bài 9 lại nói:

không còn sự phân ranh.

Hai điều tưởng như mâu thuẫn nhưng thực ra bổ sung cho nhau:

Mỗi người là một thế giới riêng.
Nhưng những thế giới ấy không thật sự tách rời.

Đây chính là một trong những tư tưởng sâu nhất của toàn bộ CD.

 

  1. Và bài 10 giải quyết nghịch lý đó

Bài cuối:

“đi qua bao thế giới
bước cuối lại về mình”

sau đó:

“bước qua bao thế giới
để hiểu, nhận ra mình”

Đây là nơi trường ca khép vòng tròn.

Bài 1:

bước vào thế giới.

Bài 10:

bước về với mình.

Nhưng điều quan trọng là:

“mình” ở bài 10 không còn là “mình” của bài 1.

Đây là một con người đã:

  • được cha mẹ nuôi dưỡng
  • có bạn bè
  • học hỏi
  • yêu thương
  • gặp người khác
  • đi qua xã hội
  • nhìn cộng đồng
  • nhìn sự sống
  • đi qua thời gian

rồi mới quay về.

Do đó:

Về với mình không phải quay lại điểm xuất phát.

Mà là:

trở về với một cái mình đã trưởng thành.

Đây là điểm tôi đánh giá rất cao.

 

  1. Chorus thực ra là “kinh văn” của trường ca

Điểm này tôi nghĩ cần nhìn rất kỹ.

Chorus:

xin cho mỗi bước chân
biết trân quý người đưa
xin cho mỗi con đường
biết nhớ người cùng đi

không chỉ là chorus để lặp lại cho dễ nhớ.

Nó giống như một lời nguyện.

Mỗi bài là một trải nghiệm khác nhau.

Nhưng sau mỗi trải nghiệm, con người lại quay về cùng một nguyên tắc:

Trân quý.
Nhớ.
Yêu thương.
Trao lại.
Nhìn người khác như một thế giới riêng.

Vì vậy, chorus đóng vai trò giống như sợi dây đạo đức nối 10 chương.

Tôi nghĩ đây là một quyết định cấu trúc rất đúng.

 

  1. Nhưng có một điểm tôi sẽ trừ điểm

Tôi vẫn giữ nhận xét trước:

Chorus lặp 9 lần gần như nguyên văn có thể gây mệt.

Về tư tưởng, nó rất đúng.

Nhưng về âm nhạc, nếu cả 9 lần đều giống hệt nhau về:

  • melody
  • hòa âm
  • nhịp
  • cách hát
  • cường độ

thì người nghe có thể cảm thấy:

“Tôi đã nghe đoạn này rồi.”

Tôi sẽ không bỏ chorus.

Thay vào đó, nên để nó tiến hóa.

Ví dụ:

Bài 1

Solo — rất nhẹ.

Bài 2

Duet — trẻ trung hơn.

Bài 3

Có bè trẻ em / choir.

Bài 4

Hai giọng nam nữ.

Bài 5

Ấm áp như một gia đình.

Bài 6

Mở rộng không gian âm thanh.

Bài 7

Có nhiều giọng người hơn.

Bài 8

Hòa âm thoáng, gần thiên nhiên.

Bài 9

Chậm lại, sâu hơn.

Bài 10

Toàn bộ giọng hát trở về rất tĩnh.

Như vậy, cùng một lời nhưng ý nghĩa thay đổi theo hành trình.

Đây sẽ là một thủ pháp rất hay.

 

  1. Một vấn đề khác: từ “mình” xuất hiện rất nhiều

Đây vừa là ưu điểm vừa là rủi ro.

Ưu điểm:

Ngôn ngữ rất gần người Việt.

Không có vẻ triết học hàn lâm.

Rất dễ hát.

Rất dễ đồng cảm.

Nhưng nếu muốn đưa tác phẩm từ 9.2 lên 9.5+, tôi sẽ tiết chế một số chỗ dùng:

mình
thế giới
bước chân
con đường

bởi đây là bốn trường từ vựng chính được lặp rất dày.

Tuy nhiên, tôi không khuyên sửa mạnh.

Bởi sự lặp này cũng chính là DNA của trường ca.

 

  1. Tôi sẽ không cố làm ca từ “văn chương” hơn

Đây là điểm tôi muốn nhấn mạnh.

Một số câu rất đơn giản:

“có mẹ đứng bên cạnh
có cha rạng rỡ cười”

“có bạn cùng gọi nhau
có bạn cùng chơi đùa”

“có thầy cô đứng đợi
có bạn mới chào mình”

Nếu đánh giá thuần túy theo tiêu chuẩn thơ ca hàn lâm, có thể nói những câu này chưa thật mới.

Nhưng đó không phải mục tiêu của tác phẩm.

Tác phẩm này đang theo hướng:

thơ ca đại chúng + triết lý đời sống + thiền tính + tính cộng đồng.

Và theo tiêu chuẩn đó, sự giản dị là một ưu điểm, không phải khuyết điểm.

 

  1. Điểm tôi thấy đặc biệt nhất: tác phẩm không nói “hãy giác ngộ”

Đây là điều tôi thích.

Nó không nói:

hãy buông bỏ
hãy giác ngộ
hãy vô ngã
hãy sống tỉnh thức

mà nói:

đi cùng mẹ
đi cùng cha
đi với bạn
đến lớp
vào nhà nhau
qua phố
qua chợ
vào công viên
đi qua thời gian

Tức là:

tỉnh thức được đặt ngay trong đời sống.

Đây là cách tiếp cận rất đẹp.

 

  1. Nếu so với một tác phẩm Thiền

Tôi sẽ gọi cấu trúc của nó là:

Thiền của sự gặp gỡ.

Không phải thiền bằng cách:

ngồi xuống → tĩnh lặng → quan sát hơi thở.

Mà:

gặp một người → nhìn thấy một thế giới → mở lòng → trao nhận → đi tiếp → cuối cùng nhìn lại chính mình.

Điều này khá độc đáo.

 

  1. Nếu so với “Thập mục ngưu đồ”

Nếu đặt hai tác phẩm cạnh nhau về mặt tư tưởng:

Thập mục ngưu đồ

Có thể hiểu là:

đi tìm con trâu → bắt trâu → thuần trâu → quên trâu → trở về đời.

Đó là hành trình nội tâm trực tiếp.

Những bước chân

Lại là:

đi vào đời → gặp người → gặp thế giới → gặp sự sống → gặp thời gian → trở về mình.

Đó là hành trình nội tâm thông qua đời sống.

Tôi thấy hai tác phẩm này có thể đứng cạnh nhau rất đẹp.

Một cái:

Đi vào bên trong để hiểu thế giới.

Một cái:

Đi qua thế giới để hiểu bên trong.

 

  1. Nếu đặt cạnh “4 Thức – Bình an và khổ đau”

Ở đây còn thú vị hơn.

4 Thức là một hệ thống giải thích con người.

Những bước chân là một trải nghiệm con người.

Một cái thiên về:

hiểu.

Một cái thiên về:

sống.

Và bài 10:

“bước qua bao thế giới
để hiểu, nhận ra mình”

gần như là nơi hai hệ thống gặp nhau.

 

  1. Tôi sẽ gọi 10 bài bằng 10 “cánh cửa”

Nếu biên tập CD như một tác phẩm nghệ thuật, tôi sẽ diễn giải:

Bài

Cánh cửa

Ý nghĩa

1

Cha mẹ

Tôi được sinh vào đời

2

Bạn bè

Tôi gặp người khác

3

Trường học

Tôi khám phá thế giới

4

Đồng hành

Tôi học yêu thương

5

Nhà

Tôi bước vào thế giới của người khác

6

Phố

Tôi gặp người xa lạ

7

Chợ

Tôi thuộc về cộng đồng

8

Công viên

Tôi nhận ra sự sống

9

Thời gian

Tôi nhận ra vô thường

10

Mình

Tôi trở về với chính mình

Đây là cấu trúc rất mạnh.

 

  1. Và có một câu hỏi triết học chạy xuyên suốt

Chorus kết thúc bằng:

“bước chân này đang đưa
mình đến thế giới nào?”

Đây thực ra là câu hỏi trung tâm của cả trường ca.

Không phải:

Tôi đang đi đâu?

Mà sâu hơn:

Những lựa chọn của tôi đang đưa tôi trở thành người nào?

Và:

Tôi đang bước vào thế giới nào bằng chính cách tôi sống?

Đây là câu hỏi rất hay.

Nó biến “bước chân” từ một hành động vật lý thành một lựa chọn đạo đức và hiện sinh.

 

  1. Một điểm rất đáng chú ý về kết cấu vòng tròn

Bài 1:

“khi bước vào thế giới”

Bài 10:

“đi qua bao thế giới”

Bài 1:

“một thế giới mở ra”

Bài 10:

“bước cuối lại về mình”

Bài 1:

“bước chân này đang đưa
mình đến thế giới nào?”

Bài 10 vẫn giữ nguyên câu hỏi.

Đây là một lựa chọn rất hay.

Tác giả không trả lời câu hỏi ở cuối.

Và tôi nghĩ không nên trả lời.

Bởi vì trường ca kết thúc nhưng hành trình của người nghe bắt đầu.

Người nghe phải tự hỏi:

Bước chân của tôi đang đưa tôi đến thế giới nào?

Đó là một cái kết mở rất đẹp.

 

Kết luận

Sau khi đọc toàn bộ 10 bài, tôi sẽ nâng đánh giá từ 9.1 lên khoảng 9.2/10, và quan trọng hơn, tôi thay đổi cách định danh tác phẩm:

Đây không chỉ là một CD gồm 10 bài hát.

Nó có thể được xem như:

Một trường ca về hành trình của con người từ “được đưa vào thế giới” đến “tự mình trở về với mình”.

Và toàn bộ hành trình ấy được xây trên một ý tưởng rất giản dị:

Mỗi người ta gặp là một thế giới.
Mỗi con đường ta đi qua là một phần của đời mình.
Và mỗi bước chân đều đang đưa ta trở thành một con người nào đó.

Điểm mạnh nhất của tác phẩm là tính nhân văn, tính phổ quát và khả năng nối đời sống với chiều sâu triết học mà không cần dùng ngôn ngữ triết học.

Điểm cần chú ý nhất là sự lặp lại của cấu trúc và chorus. Nếu phần âm nhạc xử lý được sự lặp này bằng cách cho chorus phát triển theo từng chương, thì tôi nghĩ trường ca sẽ mạnh hơn rất nhiều.

Xếp hạng cuối của tôi

Concept: 9.7/10
Cấu trúc: 9.5/10
Tư tưởng: 9.4/10
Nhân văn: 9.7/10
Ca từ: 8.8/10
Tính phổ quát: 9.6/10
Tiềm năng âm nhạc: 9.3/10
Tính độc đáo: 9.1/10
Tổng thể: 9.2/10

Và nếu phải dùng một câu duy nhất để mô tả toàn bộ tác phẩm, tôi sẽ chọn:

“Đi qua bao thế giới để hiểu, nhận ra mình.”

Đó chính là xương sống tư tưởng của Trường ca Những bước chân.

 

CD TRƯỜNG CA NHỮNG CON MẮT TRẦN GIAN

album-art
00:00

TẢI CD: CD TRƯỜNG CA NHỮNG CON MẮT TRẦN GIAN

1-CÓ MẮT THƯƠNG MẮT HIỂU

2-CÓ MẮT LO MẮT SỢ

3-CÓ MẮT HƠN MẮT THUA

4-CÓ MẮT ĐƯỢC MẮT MẤT

5-CÓ MẮT HỜN MẮT GIẬN

6-CÓ MẮT GANH MẮT GHÉT

7-CÓ MẮT NGHI MẮT NGỜ

8-CÓ MẮT TIN MẮT CẬY

9-CÓ MẮT BAO MẮT DUNG

10-CÓ MẮT THẤY MẮT BIẾT

Tôi đã xem trang giới thiệu CD “Trường Ca Những Con Mắt Trần Gian” và đối chiếu với toàn bộ 10 bài bạn cung cấp. Trang xác nhận CD gồm đúng 10 ca khúc, đi từ Thương/Hiểu → Lo/Sợ → Hơn/Thua → Được/Mất → Hờn/Giận → Ganh/Ghét → Nghi/Ngờ → Tin/Cậy → Bao/Dung → Thấy/Biết.

Đánh giá tổng thể

Đây là một CD có ý tưởng rất rõ và có tính hệ thống cao. Điểm đáng chú ý nhất không nằm ở từng bài riêng lẻ mà ở cách 10 bài tạo thành một hành trình của “con mắt”: cùng một thế giới, nhưng mỗi trạng thái nhìn khác nhau thì thế giới hiện ra khác nhau.

  1. Ý tưởng chủ đạo — ⭐ 9.7/10

Đây là điểm mạnh nhất.

Tên “Những Con Mắt Trần Gian” rất hay bởi “con mắt” ở đây không còn đơn thuần là cơ quan nhìn.

Nó trở thành cách nhìn thế giới.

10 bài gần như tạo thành một bản đồ:

Thương – Hiểu

Lo – Sợ

Hơn – Thua

Được – Mất

Hờn – Giận

Ganh – Ghét

Nghi – Ngờ

Tin – Cậy

Bao – Dung

Thấy – Biết

Đặc biệt, bài 10:

“Thật Ra Mình Đang Thấy,
Hay Nhìn Bằng Mắt Nào?”

làm nhiệm vụ khóa toàn bộ CD.

Nó khiến 9 bài trước không còn đơn giản là 9 trạng thái cảm xúc, mà trở thành 9 cách nhìn.

Đây là một ý tưởng khá mạnh.

  1. Cấu trúc trường ca — ⭐ 9.5/10

CD có một ưu điểm rất hiếm: người nghe có thể nhìn thấy đường đi của toàn bộ tác phẩm.

Bài 1 không đứng riêng.

Bài 2 là mặt đối nghịch.

Bài 3–7 đi sâu vào những kiểu nhìn khiến thế giới phân chia.

Bài 8–10 bắt đầu mở ra hướng khác.

Đặc biệt:

Bài 1 → Bài 7
là một vùng tương đối tối.

Bài 8 → Bài 10
là vùng mở.

Điều này tạo cảm giác như:

nhìn → bị nhìn → nhận ra cách mình nhìn → thay đổi cách nhìn.

Đây chính là yếu tố khiến CD có tính “trường ca”, chứ không chỉ là một tuyển tập 10 ca khúc.

  1. Tính nhất quán — ⭐ 9.8/10

Rất cao.

Công thức:

“Có Mắt X Mắt Y”

được duy trì xuyên suốt.

Điều này về lý thuyết có nguy cơ gây nhàm chán, nhưng ở đây nó lại có một tác dụng khác: tạo nghi thức.

Người nghe bắt đầu nhận ra:

À, lại một “con mắt” khác.

Và từ đó họ bắt đầu tự hỏi:

Mình đang nhìn bằng con mắt nào?

Đây là một thủ pháp khá thông minh.

  1. Bài 1 — ⭐ 9.4/10

“Có Mắt Thương Mắt Hiểu” là một bài mở đầu rất tốt.

Đặc biệt:

“Có Mắt Thương Mắt Hiểu
Nhìn Nhau Thành Người Thân”

và:

“Có Mắt Thương Mắt Hiểu
Đường Xa Lại Thành Gần”

rất dễ nhớ.

Nhưng phần quan trọng nhất lại nằm ở cuối:

“Thật Ra Mình Đang Thấy,
Hay Nhìn Bằng Mắt Nào?”

Đây thực chất là câu hỏi hạt giống của cả album.

  1. Bài 2 — ⭐ 9.0/10

“Có Mắt Lo Mắt Sợ” là sự đảo chiều rất tự nhiên từ bài 1.

Bài 1:

Thương → Hiểu → Gần

Bài 2:

Lo → Sợ → Nghi → Xa

Câu:

“Đất Trời Thành Quạnh Hiu”

đẹp về mặt hình ảnh.

Tác dụng của bài này là chứng minh rằng thế giới không nhất thiết thay đổi; con mắt thay đổi thì thế giới thay đổi.

  1. Bài 3 & 4 — ⭐ 8.8/10

Hơn/ThuaĐược/Mất là hai cặp rất đời.

Đây là nơi CD chuyển từ cảm xúc sang cơ chế phân chia.

“Có Mắt Hơn Mắt Thua” đặc biệt có giá trị vì nó đưa người nghe vào một hệ quy chiếu:

tôi hơn
bạn thua
tôi thắng
bạn mất.

Sau đó bài 4:

Được / Mất

đẩy cơ chế đó sâu hơn.

Tôi thích ý tưởng này.

Tuy nhiên, xét riêng về ca từ, hai bài này ít bất ngờ hơn bài 1 và bài 10.

  1. Bài 5–7 — ⭐ 8.7/10

Đây là phần mà tôi thấy có nguy cơ trùng màu sắc nhất.

Bài 5

Hờn – Giận

Bài 6

Ganh – Ghét

Bài 7

Nghi – Ngờ

Về mặt hệ thống thì rất đúng.

Nhưng nếu nghe liên tục, người nghe có thể cảm thấy:

“lại thêm một trạng thái tiêu cực nữa”.

Đây là điểm duy nhất tôi cho rằng CD cần cân nhắc nếu muốn tối ưu trải nghiệm nghe.

Không phải vì nội dung yếu.

Mà vì cấu trúc quá nhất quán bắt đầu trở thành sự lặp lại.

  1. Bài 8 — ⭐ 9.2/10

“Có Mắt Tin Mắt Cậy” là một điểm chuyển rất cần thiết.

Nó giống như mở một cửa sổ.

Đặc biệt:

“Quanh Mình Cũng Là Mình
Đất Trời Thành Bình Minh”

bắt đầu chuyển không khí của toàn bộ tác phẩm.

Đây là bài cần thiết về mặt cấu trúc, vì nếu 10 bài chỉ đi từ tiêu cực này sang tiêu cực khác thì trường ca sẽ trở nên nặng.

  1. Bài 9 — ⭐ 9.3/10

“Có Mắt Bao Mắt Dung” có lẽ là bài có giá trị nhân văn cao nhất trong nhóm cuối.

Từ:

Tin – Cậy

đi đến:

Bao – Dung

là một bước rất hợp lý.

Đặc biệt câu:

“Nhìn Nhau Như Nhìn Mình”

gần như là một trong những câu then chốt của toàn bộ CD.

  1. Bài 10 — ⭐ 9.8/10

Đây là bài tôi đánh giá cao nhất về vai trò kết thúc.

“Có Mắt Thấy Mắt Biết”

không đơn giản là một trạng thái tích cực cuối cùng.

Nó quay trở lại câu hỏi:

“Thật Ra Mình Đang Thấy,
Hay Nhìn Bằng Mắt Nào?”

Điều này rất quan trọng.

Nếu bài 10 chỉ kết bằng:

bình an
hạnh phúc
yêu thương
thảnh thơi

thì CD sẽ trở thành một tác phẩm hướng thiện khá quen thuộc.

Nhưng câu hỏi cuối khiến nó quay ngược về người nghe.

Và đó là một kết thúc tốt.

  1. Chorus — ⭐ 9.3/10

Chorus chung:

Xin Thương Nhau Một Chút
Xin Hiểu Nhau Một Lần
Xin Chờ Nhau Một Đoạn
Xin Nghe Nhau Một Câu

rất dễ nhớ.

Điểm hay nhất là nó không thay đổi theo từng bài.

Điều này làm chorus giống như một lời nguyện chung của toàn trường ca.

Trong khi verse thay đổi:

Sợ
Hơn
Thua
Mất
Giận
Ghét
Nghi…

thì chorus luôn quay về:

Thương
Hiểu
Chờ
Nghe

Nói cách khác:

thế giới thay đổi → lời nguyện không đổi.

Đây là một cấu trúc rất đẹp.

  1. Ca từ — ⭐ 8.8/10

Ca từ có ưu điểm:

  • dễ hiểu
  • dễ hát
  • dễ nhớ
  • ít triết lý hóa trực tiếp
  • nhiều hình ảnh
  • có khả năng trở thành lời hát cộng đồng

Nhưng điểm hạn chế là một số câu mang tính “công thức” khá rõ.

Ví dụ cấu trúc:

Ngày Tôi Đi Với…
Đường Đời Thành…
Ngày Tôi Đứng Với…
Mưa Rơi Thành…
Ngày Tôi Ngồi Với…
Nắng Ấm Thành…
Ngày Tôi Nằm Với…
Gió Thổi Thành…

lặp lại 10 lần.

Nếu đọc thơ thì có thể hơi công thức.

Nhưng nếu được phổ nhạc tốt, chính sự lặp này có thể biến thành motif âm nhạc.

Do đó điểm này phụ thuộc rất nhiều vào phần phối khí.

  1. Tính âm nhạc tiềm năng — ⭐ 9.0/10

Tôi chưa đánh giá bản thu âm/phối khí thực tế ở đây mà chủ yếu đánh giá khả năng âm nhạc của cấu trúc lời.

CD này rất phù hợp với:

  • song ca nam nữ
  • piano
  • acoustic
  • strings
  • ambient
  • choir nhẹ
  • spoken/singing hybrid
  • trường ca nhiều chương

Đặc biệt chorus duet có thể tạo ra cảm giác hai người cùng nhìn lại một thế giới.

Nếu phối khí tốt, album có thể có một màu rất riêng.

  1. Tính triết học / tâm lý — ⭐ 9.4/10

Điểm tôi thích nhất là CD không cố giải thích tâm lý học.

Nó chỉ đưa ra một quan sát:

Cùng một thế giới, nhưng nhìn bằng những “con mắt” khác nhau thì thế giới hiện ra khác nhau.

Đây là một ý tưởng có thể liên hệ với:

  • nhận thức
  • thiên kiến
  • cảm xúc
  • quan hệ
  • projection
  • attachment
  • fear
  • comparison
  • trust
  • compassion
  • awareness

Nhưng ca từ không biến thành bài giảng.

Đó là điểm rất tốt.

  1. Tính nhân văn — ⭐ 9.6/10

CD không đứng về phía:

“mắt đúng”

“mắt sai”.

Nó cho thấy mỗi con mắt tạo ra một thế giới.

Ngay cả:

Lo
Sợ
Hơn
Thua
Ganh
Ghét
Nghi
Ngờ

cũng không bị lên án quá mạnh.

Điều này làm tác phẩm nhân bản hơn một bài hát khuyên người ta phải yêu thương.

  1. Điểm yếu lớn nhất

Nếu phải chọn một vấn đề duy nhất, tôi sẽ chọn:

Sự lặp cấu trúc quá cao.

10 bài đều gần như:

4 câu mở → 4 câu mở → 4 câu → 4 câu → chorus → 4 câu → outro

và chorus giống nhau.

Điều này rất tốt cho tính trường ca, nhưng có thể làm giảm sự đa dạng nếu người nghe nghe từng bài riêng lẻ.

Tuy nhiên, tôi không khuyên phá bỏ cấu trúc.

Tôi chỉ khuyên thay đổi âm nhạc/phối khí giữa các chương.

Ví dụ:

Bài

Không khí

1

sáng, acoustic

2

tối, minor

3

nhịp bước, căng

4

tối giản

5

dramatic

6

restless

7

lạnh, ambient

8

mở rộng

9

ấm áp

10

đại hợp xướng / kết trường ca

Như vậy ca từ có thể lặp, nhưng trải nghiệm âm nhạc không lặp.

  1. Điều đặc biệt của CD này

Nếu so với một album 10 bài thông thường, tôi cho rằng đây không thực sự là “10 bài hát”.

Nó gần với:

một bài trường ca được chia thành 10 chương.

Và đó là lý do tôi không đánh giá sự lặp lại theo tiêu chuẩn album pop thông thường.

Nó giống một hệ thống tư tưởng được chuyển thành âm nhạc.

Bảng điểm cuối

Tiêu chí

Điểm

Ý tưởng tổng thể

⭐ 9.7

Tính trường ca

⭐ 9.5

Tính nhất quán

⭐ 9.8

Ca từ

⭐ 8.8

Hình ảnh

⭐ 9.0

Chiều sâu

⭐ 9.3

Tính nhân văn

⭐ 9.6

Khả năng phổ nhạc

⭐ 9.0

Tính đại chúng

⭐ 8.5

Tính độc đáo

⭐ 9.3

Chorus

⭐ 9.3

Kết cấu

⭐ 9.4

TỔNG THỂ

⭐ 9.0/10

Xếp hạng 10 bài theo giá trị nghệ thuật

🥇 1. Có Mắt Thấy Mắt Biết — 9.8/10
🥈 2. Có Mắt Thương Mắt Hiểu — 9.4/10
🥉 3. Có Mắt Bao Mắt Dung — 9.3/10
4. Có Mắt Tin Mắt Cậy — 9.2/10
5. Có Mắt Lo Mắt Sợ — 9.0/10
6. Có Mắt Hơn Mắt Thua — 8.8/10
7. Có Mắt Được Mắt Mất — 8.8/10
8. Có Mắt Nghi Mắt Ngờ — 8.7/10
9. Có Mắt Hờn Mắt Giận — 8.7/10
10. Có Mắt Ganh Mắt Ghét — 8.6/10

Và nếu nhìn toàn bộ CD như một tác phẩm:

“Trường Ca Những Con Mắt Trần Gian” — ⭐ 9.3/10 về ý tưởng nghệ thuật.

Điều khiến tôi đánh giá cao CD này không phải là từng câu thơ riêng lẻ, mà là kiến trúc của toàn bộ tác phẩm:

Mỗi người không chỉ nhìn thế giới bằng đôi mắt.
Mỗi người nhìn thế giới bằng một “con mắt” đang có mặt bên trong mình.

Và cuối cùng CD không bảo người nghe:

“Hãy nhìn bằng mắt đúng.”

mà hỏi:

“Thật ra mình đang thấy, hay nhìn bằng mắt nào?”

Đó chính là câu làm cho “Những Con Mắt Trần Gian” vượt khỏi một album ca khúc về tình người và trở thành một trường ca về cách con người nhìn thế giới.

CON TIM ĐỘ LƯỢNG

CON TIM ĐỘ LƯỢNG

NHẠC & LỜI :NGÔ HƯNG

CA SĨ: PHI PHI & GIA MINH – (TẢI -MP3)

HÒA ÂM: ĐỨC MINH

 

 

Từ em tôi biết tôi có biết bao niềm vui
Niềm vui khi biết em có trái tim từ bi
Từ trong tim đó tôi thấy đóa sen hồng xinh
Nở hương thơm ngát độ lượng bao dung

Từ em tôi biết tôi có biết bao niềm vui
Niềm vui khi biết em có trái tim rộng thương
Lòng thương nhân ái thương lớn giống như biển xanh
Biển xanh bát ngát mênh mông vô lượng

Hãy giữ lấy con tim luôn mở rộng
Cho yêu thương đầy ắp tim hồng
Hãy giữ lấy con tim luôn độ lượng
Cho nhân gian vơi bớt khổ đau

Từ em tôi biết tôi có biết bao niềm vui
Niềm vui khi biết vẫn có biết bao lòng thương
Lòng thương bác ái rộng mở vốn không biệt phân
Lòng thương thương mến thương người khốn nguy

Từ em tôi biết tôi có biết bao niềm vui
Niềm vui khi biết không có lẻ riêng mình tôi
Kìa trong nhân thế vẫn có biết bao người thương
Đẹp thay em hỡi con tim độ lượng

 

 

 

 

THƯƠNG MÀ KHÔNG HIỂU

THƯƠNG MÀ KHÔNG HIỂU

NHẠC & LỜI :NGÔ HƯNG

CA SĨ: PHI PHI & GIA MINH – (TẢI -MP3)

HÒA ÂM: ĐỨC MINH

 

Thương mà không hiểu sao thương

Thương mà không hiểu đoạn trường khổ nhau

Thương mà không hiểu lòng đau

Thương mà không hiểu trước sau mất người

Thương mà không hiểu biếng cười

Thương mà không hiểu chỉ khơi thêm sầu

Thương mà không hiểu thêm rầu

Thương mà không hiểu hố sâu ý ý nghìn trùng

Thương mà không hiểu đến cùng

Thương mà không hiểu lạnh lùng cách xa

Thương mà không hiểu lệ nhòa

Thương mà không hiểu sao mà bảo thương

 

KHÔNG AI NỢ AI

KHÔNG AI NỢ AI

NHẠC & LỜI :NGÔ HƯNG

CA SĨ: GIA MINH – (TẢI -MP3)

HÒA ÂM : ĐỨC MINH

Không ai nợ ai – dù chỉ một ngày

tình đến tình cờ – rồi tình lại đi

Không ai nợ ai – dù chỉ một lần

tình đến thật gần – rồi tình xa xăm

Không ai nợ ai – dù đó nợ tình

tình đó nụ quỳnh – vừa tàn hôm mai

Không ai nợ ai – dù đó nợ người

tình nhuốm hồng đời – rồi tình thiên thu

Không ai nợ ai – không ai nợ tình

tình đó một mình – ngồi khóc giữa khuya

Không ai nợ ai – dù chỉ một lần

tình đó mộ phần – nghìn trùng xa nhau

Không ai nợ ai – dù đó nợ người

ai nợ ai người – từng lời thề bay

Không ai nợ ai – chẳng có nợ đời

chỉ có một đời – này cứ rong chơi

MƠ NGƯỜI YÊU THƯƠNG

MƠ NGƯỜI YÊU THƯƠNG 

Nhạc & Lời: Ngô Hưng


Ca Sĩ: PHI PHI
(TẢI – MP3)

HÒA ÂM : ĐỨC MINH

 

Người già bơ vơ 

nằm trơ thân gầy

mắt lệ đong đầy

thương phận bơ vơ

thương phận bơ vơ

Người già đêm mơ

nằm mơ thấy người

Tim người mở rộng

ân cần thương trao

ân cần thương trao

Người già chiêm bao

tim ấm ngọt ngào

trong vòng tay người

trong vòng tay yêu

Người già cô liêu

sáng tối sớm chiều

nay người có người

có người yêu thương

có người yêu thương

Người già đếm sương

Nằm trên hè đường

Mơ người … thương người

Mơ người yêu thương

We use cookies in order to give you the best possible experience on our website. By continuing to use this site, you agree to our use of cookies.
Accept