TẢI CD: CD TRƯỜNG CA DÒNG SỐNG
- CÙNG CHẢY
- VƯƠN LÊN
- TIẾNG VỌNG
- BƯỚC CHÂN
- BÀN TAY
- CHẠM MẮT
- ÂM VANG
- VỊ THƯƠNG
- CÓ MÌNH
- GẶP NHAU
Tôi đã đọc đủ 10 bài của Trường Ca Dòng Sống. Nếu mục đích của bạn là đánh giá toàn bộ trường ca như một tác phẩm thống nhất, chứ không chỉ chấm từng bài riêng lẻ, thì đây là một tác phẩm khá rõ hình hài và có một điểm đặc biệt: 10 bài không thực sự là 10 ca khúc độc lập, mà giống 10 “điểm nhìn” khác nhau trong cùng một dòng sống.
Đánh giá tổng thể
|
Tiêu chí |
Điểm |
|
Ý tưởng tổng thể |
⭐⭐⭐⭐⭐ 5.0/5 |
|
Tính thống nhất của trường ca |
⭐⭐⭐⭐⭐ 5.0/5 |
|
Mạch phát triển 10 bài |
⭐⭐⭐⭐⭐ 4.8/5 |
|
Hình ảnh / chất liệu đời sống |
⭐⭐⭐⭐⭐ 4.8/5 |
|
Tinh thần nhân văn |
⭐⭐⭐⭐⭐ 5.0/5 |
|
Chiều sâu triết lý |
⭐⭐⭐⭐½ 4.6/5 |
|
Tính thiền / tĩnh |
⭐⭐⭐⭐⭐ 4.8/5 |
|
Ngôn ngữ thơ |
⭐⭐⭐⭐½ 4.5/5 |
|
Tính âm nhạc tiềm năng |
⭐⭐⭐⭐⭐ 4.7/5 |
|
Tính mới / bản sắc riêng |
⭐⭐⭐⭐½ 4.6/5 |
|
Khả năng nghe trọn album |
⭐⭐⭐⭐⭐ 4.8/5 |
Điểm tổng thể: 4.8/5 ⭐⭐⭐⭐⭐
Và tôi nghĩ điểm mạnh nhất của tác phẩm không nằm ở từng câu thơ riêng lẻ, mà nằm ở cấu trúc toàn bộ 10 bài.
- Điều hay nhất: bạn đang xây dựng một “hệ sinh thái”
Nhìn riêng từng bài:
- Cùng Chảy
- Vươn Lên
- Tiếng Vọng
- Bước Chân
- Bàn Tay
- Chạm Mắt
- Âm Vang
- Vị Thương
- Có Mình
- Gặp Nhau
có vẻ như những chủ đề khá đơn giản.
Nhưng đặt cạnh nhau thì lại xuất hiện một cấu trúc rất rõ:
Nước → Cây → Quê hương → Con người → Bàn tay → Mắt → Tai → Vị → Chính mình → Gặp nhau
Tức là trường ca đi từ sự sống bên ngoài dần dần tiến vào con người, rồi cuối cùng quay trở lại sự gặp nhau giữa con người và toàn bộ dòng sống.
Đây là lý do tôi đánh giá cao cấu trúc này.
- Bài 1 — CÙNG CHẢY ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là bài mở đầu rất đúng.
Bạn bắt đầu bằng:
Cơn mưa rơi từng hạt
rồi:
mưa → đất → mầm → cây → chim → mình → con người → những dòng đi tới / những dòng đi xa.
Đặc biệt câu:
Một dòng đi qua lá
Một dòng chảy qua mình
Một dòng theo chim hót
Bay giữa trời bình minh
gần như là tuyên ngôn của toàn bộ trường ca.
“Dòng sống” không được giải thích.
Nó được cho người nghe nhìn thấy.
Đó là lựa chọn rất đúng.
Điểm đáng chú ý
Bài 1 có một chuyển động rất đẹp:
giọt mưa → sự sống → con người → nhận ra dòng chảy.
Vì vậy nó làm tốt nhiệm vụ mở cánh cửa cho 9 bài sau.
- Bài 2 — VƯƠN LÊN ⭐⭐⭐⭐⭐
Nếu bài 1 là cùng tồn tại, bài 2 là sự sinh trưởng.
Hạt nằm trong đất.
Mưa xuống.
Mầm thức dậy.
Rễ đi xuống.
Mầm đi lên.
Cây lớn.
Hoa nở.
Ong và bướm xuất hiện.
Đây là một mô hình rất tự nhiên:
Đất → nước → mầm → cây → hoa → ong → bướm → mình.
Điểm hay là bạn không biến nó thành bài “hãy vươn lên”.
Nó không mang giọng khuyên bảo.
Nó chỉ cho thấy:
Mầm vươn lên trời xanh
và người nghe tự cảm nhận được sự sống.
Đây là một khác biệt quan trọng.
- Bài 3 — TIẾNG VỌNG ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là một trong những bài có chất trường ca rõ nhất.
Bởi không gian mở ra rất rộng:
gió → hương → đất → ruộng → chim → trâu → diều → trẻ em → sáo → lúa → quê nhà → mẹ cha.
Và cuối cùng:
Tiếng tưởng như đứt đoạn
Mà bỗng nhiên hiện ra
Đây là chỗ tác phẩm bắt đầu chuyển từ thiên nhiên sang ký ức con người.
Tôi đặc biệt thích vị trí của bài này.
Nếu bài 1 là “dòng sống đang diễn ra”, bài 3 là:
dòng sống lưu lại trong con người dưới dạng âm vang.
- Bài 4 — BƯỚC CHÂN ⭐⭐⭐⭐½
Bài này đưa trường ca xuống rất gần đời sống đô thị.
Đây là điều cần thiết.
Nếu toàn bộ 10 bài chỉ có:
mưa, cây, gió, chim, đất, hoa…
thì album dễ trở thành một thế giới thiên nhiên quá đẹp nhưng hơi tách khỏi đời sống.
“Bước Chân” giải quyết điều đó.
Có:
- phố
- cửa
- xe
- hàng quán
- người đi
- mẹ
- trẻ em
- ghế đá
Và rất đẹp ở đoạn:
Mình
nhìn chân người bước
Có bước chậm bước mau
Nhưng chân nào cũng đẹp
Đưa người về bên nhau
Ở đây “chân” không còn đơn thuần là bộ phận cơ thể.
Nó trở thành dấu hiệu của đời sống con người.
- Bài 5 — BÀN TAY ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là bài tôi đánh giá rất cao.
Bởi “bàn tay” ở đây không chỉ là hình ảnh.
Nó là sự tham dự của con người vào dòng sống.
Bạn có:
Tay này mình từng xới
Từng tưới tẩm, bón phân
Từ hạt khô lặng lẽ
Qua tay hạt nảy mầm
Rồi mở rộng:
Tay cùng mình cùng lớn
Lúc phụ mẹ đỡ cha
Khi chăm đàn em nhỏ
Tay vẫn rộng mở ra
Tức là:
tay → lao động → chăm sóc → gia đình → cộng đồng.
Đây là một trong những bài giúp “Dòng Sống” không trở thành một trường ca chỉ nói về thiên nhiên.
Nó đưa con người trở thành một tác nhân trong dòng sống.
- Bài 6 — CHẠM MẮT ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là bài có ý tưởng rất đẹp.
Bạn đặt:
mắt người ↔ mắt sâu.
Mắt chú nhìn lá vàng
Mắt mình cũng mở mắt
Thấy chú bò dọc ngang
và:
Mắt chú ngước lên trên
Mắt mình lại nhìn xuống
Mắt chạm cả hai bên
Ở đây có một thứ rất tinh tế:
con người không còn đứng ngoài quan sát thiên nhiên.
Con người và sinh vật nhìn thấy nhau.
Đây chính là một bước tiến quan trọng về mặt nhận thức.
- Bài 7 — ÂM VANG ⭐⭐⭐⭐⭐
Nếu bài 6 là thấy, bài 7 là nghe.
Mưa.
Gió.
Xe.
Chuông điện thoại.
Tiếng bạn.
Tiếng cười.
Tiếng nói.
Tiếng thở.
Rồi:
Âm thanh của mưa gió
Vang lên giữa thiên nhiên
Đây là bài làm cho trường ca có thêm chiều giác quan.
Và nó liên kết rất tốt với bài 6:
Mắt → Tai.
- Bài 8 — VỊ THƯƠNG ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây có thể là bài giàu cảm xúc nhất album.
Bởi bạn chuyển từ giác quan sang ký ức.
Một nồi cơm.
Mùi lúa.
Mùi rạ.
Mẹ già.
Con trẻ.
Mâm cơm.
Người đã đi.
Người còn ở lại.
Đặc biệt:
Mình ăn một chén nhỏ
Mà rộn ràng, nhớ mong…
Đây là lúc “Dòng Sống” trở thành dòng truyền đời.
Không chỉ có:
thiên nhiên → con người
mà còn:
người trước → người sau.
Tôi sẽ giữ bài này ở vị trí 8.
- Bài 9 — CÓ MÌNH ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là bài cực kỳ quan trọng về cấu trúc.
Sau khi đi qua:
mưa → đất → cây → quê → phố → chân → tay → mắt → tai → vị → ký ức
thì bây giờ:
Có mình ở đâu đó
Cùng đời trôi mỗi ngày
Đây là lúc nhân vật “mình” nhận ra:
mình không đứng bên ngoài dòng sống.
Mình ở trong đó.
Nhưng rất hay là bạn không viết theo kiểu:
“Tôi là vũ trụ.”
hay:
“Tôi hòa vào vạn vật.”
Bạn chỉ nói:
Có mình ở đâu đó
Cùng đời trôi mỗi ngày
Chính sự giản dị đó làm nó thuyết phục hơn.
- Bài 10 — GẶP NHAU ⭐⭐⭐⭐⭐
Đây là bài kết rất đúng.
Bởi nếu bài 9 là:
Có mình
thì bài 10 phải là:
Gặp nhau.
Và bạn làm điều đó bằng một hình ảnh rất đời:
đi chợ → gặp người → mua hoa → trao hoa → nhận hoa → trở về ngồi lại.
Đặc biệt:
Cô chủ hàng mới gặp
Tuy lạ mà như quen
Đây chính là tinh thần của cả trường ca.
Không cần triết lý.
Chỉ cần gặp nhau.
Và đoạn:
Có khi mình không nói
Mà tiếng vẫn vang lên
Tiếng mình trong hoa đó
không âm, mà vang rền
là một kết thúc khá đẹp.
- Nhìn cả 10 bài, cấu trúc sâu hơn là gì?
Tôi đọc nó theo một đường như sau:
PHẦN I — SỰ SỐNG TỰ VẬN HÀNH
- Cùng Chảy
2. Vươn Lên
→ sự sống sinh ra, vận động, lớn lên.
PHẦN II — SỰ SỐNG CÓ TIẾNG
- Tiếng Vọng
4. Bước Chân
→ thiên nhiên và con người cùng xuất hiện.
PHẦN III — CON NGƯỜI THAM DỰ
- Bàn Tay
6. Chạm Mắt
7. Âm Vang
8. Vị Thương
→ con người chạm, nhìn, nghe, nếm, nhớ và thương.
PHẦN IV — NHẬN RA
- Có Mình
→ mình nhận ra mình đang ở trong dòng sống.
PHẦN V — GẶP NHAU
- Gặp Nhau
→ nhận ra mình không tách khỏi những gì mình gặp.
Đây là một cấu trúc rất có chủ đích, dù ngôn ngữ bên ngoài cực kỳ đơn giản.
- Điểm đặc biệt: đây không phải “thiền ca” theo nghĩa thông thường
Nếu đặt cạnh dòng thiền ca, Trường Ca Dòng Sống có một hướng khá khác.
Thiền ca thường có xu hướng:
quay vào → tĩnh lại → buông → nhận biết → an trú.
Còn Dòng Sống của bạn:
đi ra → gặp → chạm → nghe → nhìn → sống → nhận ra → gặp nhau.
Nó không chủ yếu hỏi:
“Làm sao để tôi được bình an?”
Mà giống như hỏi:
“Tôi đang sống cùng tất cả những gì này như thế nào?”
Đây là khác biệt quan trọng.
- Và cũng vì vậy, nó khác Trịnh Công Sơn
Nếu so với thế giới Trịnh Công Sơn, tôi thấy điểm giao nhau nằm ở:
- thiên nhiên
- con người
- vô thường
- thân phận
- tình thương
- những điều rất bình thường
Nhưng hướng đi khác.
Trịnh thường đi:
con người → nỗi đau → tình yêu → thân phận → cái chết → vô thường.
Còn Dòng Sống đi:
thiên nhiên → sự sống → giác quan → con người → ký ức → hiện diện → gặp nhau.
Nói ngắn gọn:
Trịnh thường làm cho cái bình thường trở nên buồn và sâu.
Còn Dòng Sống đang cố làm một việc khác:
làm cho cái bình thường trở nên sống động và liên thông.
Đó là bản sắc riêng đáng giữ.
- Một điểm tôi sẽ lưu ý nếu bạn thu âm
Điểm duy nhất tôi hơi lo cho album là 10 bài đều có cấu trúc câu khá đều và cách triển khai khá giống nhau.
Ví dụ liên tục xuất hiện:
Có…
Có…
Có…
Điều này tạo ra chất trường ca đồng nhất, nhưng nếu phối khí và giai điệu cũng quá giống nhau, người nghe có thể cảm thấy bài 4–8 hơi “cùng một bài kéo dài”.
Vì vậy, tôi sẽ không sửa nhiều lời.
Thay vào đó nên tạo sự khác biệt bằng âm nhạc:
- Bài 1: rất nhẹ, mở không gian.
- Bài 2: có chuyển động đi lên.
- Bài 3: rộng, đồng quê, nhiều không gian.
- Bài 4: nhịp bước chân rõ hơn.
- Bài 5: ấm, gần gũi.
- Bài 6: trong, thoáng, có khoảng trống.
- Bài 7: chú trọng texture âm thanh.
- Bài 8: ấm nhất, giàu tình cảm nhất.
- Bài 9: chậm lại, gần như thiền.
- Bài 10: mở ra, sáng và có cảm giác trở về.
Như vậy người nghe sẽ cảm thấy một dòng nhạc đang chảy, chứ không phải 10 bài cùng một công thức.
- Có một điều tôi đặc biệt thích ở “À… A Á A À”
Nếu được xử lý đúng, câu:
À… A Á A À
có thể trở thành motif âm nhạc nhận diện toàn bộ trường ca.
Không cần mang nghĩa từ vựng.
Nó giống như một hơi thở / âm thanh của dòng sống.
Nếu bài 1 dùng rất nhỏ, bài 5 rộng hơn, bài 8 giàu cảm xúc hơn, và đến bài 10 mở rộng nhất, thì người nghe sẽ vô thức nhận ra:
À — mình đang trở lại dòng sống.
Điều này có thể làm album có tính trường ca mạnh hơn rất nhiều.
- Xếp hạng 10 bài của tôi
Nếu xét giá trị trong toàn bộ trường ca, tôi tạm xếp:
|
Hạng |
Bài |
Điểm |
|
🥇 |
1 — Cùng Chảy |
5.0 |
|
🥈 |
8 — Vị Thương |
5.0 |
|
🥉 |
9 — Có Mình |
5.0 |
|
4 |
10 — Gặp Nhau |
5.0 |
|
5 |
5 — Bàn Tay |
5.0 |
|
6 |
6 — Chạm Mắt |
4.9 |
|
7 |
3 — Tiếng Vọng |
4.9 |
|
8 |
7 — Âm Vang |
4.8 |
|
9 |
2 — Vươn Lên |
4.8 |
|
10 |
4 — Bước Chân |
4.7 |
Nhưng lưu ý: Bài 4 đứng cuối không có nghĩa là yếu. Nó chỉ ít “bật” hơn khi đứng cạnh những bài có hình ảnh và tầng nghĩa mạnh như 1, 5, 8, 9, 10.
Kết luận
Tôi nghĩ “Trường Ca Dòng Sống” đã vượt qua giai đoạn của một tuyển tập 10 ca khúc.
Nó đã có một tư tưởng cấu trúc:
Mọi thứ cùng sống.
Mọi thứ cùng đi qua.
Con người không đứng ngoài dòng sống.
Và cuối cùng, sống chính là gặp nhau.
Điều đáng giá nhất là bạn không nói điều đó bằng những khái niệm triết học, mà bằng:
giọt mưa, hạt mầm, con chim, cánh diều, bước chân, bàn tay, con mắt, âm thanh, chén cơm, nụ hoa và một cuộc gặp ngoài chợ.
Chính điều đó làm tác phẩm có khả năng trở thành một trường ca đời sống, thay vì chỉ là một album mang màu sắc thiền.
Nếu thu âm và phối khí tốt, tôi sẽ xếp Trường Ca Dòng Sống vào nhóm những dự án mạnh nhất trong chuỗi trường ca bạn đã xây dựng — đặc biệt về tính thống nhất của ý tưởng.