TẢI MP3 – GIỌNG NGÂM: DIỆU LIÊN 

Ông nhà giầu dạo bước
Trên khu phố, hoàng hôn
Gặp chú đánh giày, buồn
Thân gầy thật lam lũ
Chú năn nỉ, mời dụ …
“Ông cho con đánh giầy..
Chỉ năm ngàn… bạc lẻ
Mua cơm nuôi em trẻ
Đang đói đợi cơm chiều
Thương trẻ, lòng ông xiêu
Gật đầu ông đồng ý
Có đáng… là bao nhỉ..
Bạc lẻ… dăm nghìn thôi
Tiếc chi, không đồng ý…
Giầy đánh xong, móc ví
Đưa tờ… hai trăm ngàn
Chú bé cầm, hoang mang…
“Ông chờ con đi đổi…
Năm ngàn thôi, ông hỡi…
Đủ bữa tối, hôm nay…
Anh em con gặp may
Xin ông chờ một chút…
Đã qua ba mươi phút
Cậu bé không trở về
Ông lắc đầu… chán ghê
Trẻ nghèo… hay gian lắm….
Cơm tối xong đứng ngắm
Trăng mọc, gió hiu hiu
Trong vườn hoa thơm nhiều
Quên bực mình… trẻ gạt…
Chuông cửa reo… tiếng quát
Đi chỗ khác mà xin
Nghèo khổ… biết phận mình
Lộn xộn… tao bắt nhốt….
Ông thong thả, cất bước
Thấy đứa bé gầy gò
Đang mếu máo co ro
Tựa trẻ hồi ban sáng….
Có việc gì, hốt hoảng
Từ từ nói ta nghe…
Này anh… đừng hăm he.
Đừng làm em nhỏ sợ…
Thằng bé hỗn hễn thở
Nói… sáng nay anh tôi
Cầm tiền của ông rồi
Băng qua đường đi đổi
Xe đông chạy vô lối…
Cán anh rồi, ông ơi …
Anh đau lắm… nhắn lời
Bảo tìm ông trả lại…
Anh tôi giờ mê dại…
Chỉ muốn xin gặp ông…
Mong ông hãy rộng lòng
Gặp anh… một lần cuối
Lòng ông như xát muối
Rảo bước, bước theo sau
Lòng ông bỗng thấy đau
Trước chái lều xập xệ
Đứa bé nằm trên ghế
Nghiêng hẳn qua một bên
Mắt ướt đôi mắt hiền
Nhìn ông như cầu khẩn…
Lòng như… còn lấn cấn
Băn khoăn… lo sợ gì…
Nó muốn nói điều chi
Nhưng sợ… rồi thất vọng …
Hình như… nó đang ngóng
Xem ông xử ra sao
Ông không nói tiếng nào
Nó càng thêm bối rối
Cuối cùng… nó nói vội…
Xin ông thương em con…
Cha mẹ đã không còn
Con đánh giầy nuôi nó…
Nay không may con khó
Qua khỏi kiếp phận này
Xin cho em đánh giầy
Mỗi ngày cho ông nhé…
Em cần vài ngàn lẻ
Mua cơm sống… mà thôi…
Ông rủ lòng… ông ơi
Xin ông… đừng từ chối…
Nói trong cơn hấp hối
Chưa đợi ông gật đầu
Nó thở ra, lịm… tắt…
Mắt ông trào nước mắt
Ôm nó, thật phục thay
Nghĩa tình người anh cả
Lo cho em, vất vả
Nhưng vẫn chẳng thở than
Lúc nguy kịch chẳng màng
Vẫn lo cho em nhỏ…
Ông dẫu thân giàu có
Chắc gì… hơn nó đâu…
Nó nghèo nhưng tình sâu
Còn hơn cả biển cả
Nó tuy nghèo… nhưng đã
Biết tự trọng, thương yêu
Những kẻ giầu, tiền nhiều
Đã chắc gì bằng nó!…..