HẬU QUẢ VÀ KẾT QUẢ

album-art

00:00

TẢI MP3 – MỸ LINH P1
TẢI MP3 – MỸ LINH P2
TẢI MP3 – KIM THU NGUYỄN P1
TẢI MP3 – KIM THU NGUYỄN P2

Bạn Thân Mến,

Chẳng ai trong chúng ta, khi muốn giải quyết một vấn đề lại muốn có hậu quả, thay vì có kết quả.

Hai chữ hậu quả và kết quả thì ai trong chúng ta cũng có thể hiểu khá rõ ràng, trong đó, hậu quả là cái quả mà sau cái qủa đó, còn những “di chứng” không mấy tốt đẹp, hay không được toại lòng. Hay nói đơn giản hơn, hậu quả là cái kết quả xấu, không như những gì chúng ta mong đợi.

Còn kết quả là khi gắn kết lại thành quả rồi thì không có những di chứng về sau, hay vắn tắt gọi là, kết quả tốt, đúng như những gì chúng ta mong muốn.

Câu chuyện chúng tôi muốn chia xẻ với bạn hôm nay, về hậu quả và kết quả, liên quan đến một người quen của chúng tôi đã trải qua, khi làm chủ một cơ sở kinh doanh về nghành làm móng.

Chị đã trải qua không biết bao khó nhọc, có ngày phải “chan cơm trong nước mắt”. Có những ức chế khi bị sử oan, có những tranh giành bè phái, đâm sau lưng nhau, nói xấu nhau, khiến cho chị luôn phải mặc “áo giáp” để đi làm.

Thời gian cứ trôi qua, chị đã quyết định, dành dụm đủ tiền để mua lại một tiệm Nail, và làm chủ.

Với những kinh nghiệm được tích lũy từ cách điều hành và quản lý của các chủ tiệm cũ, cộng thêm một số “sáng kiến” mới, chị rất tự tin mình sẽ thành công lớn.

Chị nghĩ, nếu chị làm chủ thì sức mấy mà thợ “bắt nạt” được chị. Chỉ cần chị quản lý tốt được thợ của chị theo cách mới của chị, thì tiệm của chị sẽ vươn tầm, lớn mạnh.

Thế là chị quyết định sang lại một tiệm Nail. Tiệm của chị lúc đó có 7 tới 8 người thợ. Vừa nhận được tiệm, chị đã tỏ ra “uy quyền” của người làm chủ ngay.

Thấy một người thợ làm cho khách chưa được vừa ý chị; trước mặt khách, chị mắng “xối xả” như “tát nước vào mặt người thợ” bằng “tiếng việt”, khiến người khách ngoại quốc đứng ngẫn ngơ, không biết chuyện gì.

Người thợ vì tự ái, “nóng mũi”, đứng cãi tay đôi với chị. Chị tức giận, đập bàn, rồi dùng quyền làm chủ, đuổi người thợ đó. Người khách đứng “chịu trận” giữa cơn thịnh nộ của chị với thợ của chị, sau đó ra về.

Mấy ngày sau, trên những trang mạng, người khách viết: “thề một đi không trở lại”. Thế là, trong một ngày, chị mất đi 2 “chủ lực” đem tiền đến cho chị, một là khách, hai là thợ.

Vài tháng sau, chị chỉ còn lại có 2 người thợ “yếu tay nghề” mà chị thích họ, vì họ rất biết “nịnh đầm”. Ngày những người thợ giỏi ra đi, cũng là những ngày tiệm của chị bắt đầu vắng khách. Cuối cùng, chị đã phải sang lại tiệm với giá “bèo”. Thua lỗ nặng, thiếu nợ nhiều, không còn cách nào khác, chị lại trở về tiếp tục làm thợ Nail… để trả nợ.

Ngày chị đến gặp chúng tôi, nước mắt chị chan hòa khuôn mặt. Bao nhiêu công sức, tiền của tích góp bấy lâu, bổng chốc không cánh mà bay. Chị thở than, cho rằng, đó là cái Nghiệp mà chị phải trả cho kiếp trước chị đã gây ra. Cho nên, bây giờ chị làm chuyện gì cũng thất bại. Đành phải chịu đựng, trả Nghiệp cho xong.

Là một người cũng có kinh nghiệm về kinh doanh, chúng tôi thấy, cái hậu quả mà chị gánh, không mắc mớ gì đến Nghiệp trong kiếp trước cả, mà bắt đầu bởi sự thiếu kinh nghiệm về nhiều điều kiện trong kinh doanh mà chị chưa hiểu rõ, nên thay vì, chị được kết qủa như chị muốn thì chị lại gánh lấy hậu quả đắng cay như bây giờ.

Vậy, làm sao có thể biến cái hậu quả của chị thành kết quả như chị muốn.

Nếu bạn là một người chủ trong kinh doanh, và bạn muốn đạt được sự thành công hay kết quả như bạn muốn, ít nhất bạn phải có 4 điều kiện “ắt có và đủ” như sau:

  1. Biết tư duy đúng đắn
  2. Biết mục đích rõ ràng
  3. Biết bạn muốn gì?
  4. Biết bạn cần gì?

IBIẾT TƯ DUY ĐÚNG ĐẮN

Biết tư duy đúng đắn, hay biết suy nghĩ đúng đắn là biết suy nghĩ không thiên lệch và thành kiến, nhằm mục đích bênh vực hay che dấu đi những cái chưa hay, hoặc chưa tốt của bạn. Mục đích của biết tư duy đúng đắn là “phơi bầy sự thực” về những sở trường và sở đoản của bạn một cách trung thực nhất. Chính nhờ sự trung thực này, bạn mới có thể biết được bạn có bao nhiêu sở trường cần phải “khoe”, và có bao nhiêu sở đoản cần phải “che”.

Ngoài cái giá trị “khoe” và “che” ra, “Biết tư duy đúng đắn” còn giúp cho bạn sửa sai, bổ khuyết, để biến những “sở đoản” của bạn thành những “sở trường” của bạn, và cũng giúp bạn biết làm sao sử dụng những “sở trường” của người khác để che các “sở đoản” của mình. Thí dụ:

Sở Trường Sở Đoản
Đắp Bột giỏi

Đắp Gel giỏi

Dũa đẹp và nhanh

Vẽ móng tốt

Giao tiếp với khách hàng tốt

Nói tiếng Anh giỏi

 

Dễ nổi cáu khi không vừa ý

Hay cãi lý

Hay ganh tỵ

Hay buôn chuyện, nói xấu người khác

Thiếu kinh nghiệm điều hành, quản lý

Thiếu kinh nghiệm bán hàng

Chính nhờ sự phân biệt được rõ ràng giữa sở trường và sở đoản của bạn, mà bạn có thể tìm ra được rất nhiều mục đích từ những sự phân biệt đó, như:

Bạn có thể: làm giảng viên để huấn nghệ cho những người thợ có tay nghề yếu cần tăng thêm lợi tức; làm quản lý cho một tiệm Nail; giáo dục khách hàng biết làm sao phân biệt bộ móng đẹp để giữ khách hàng, thêm tiền tip; mở một tiệm Nail v.v; hoặc bạn có thể kết hợp cả hai ba mục đích vào làm một.

Thí dụ: Bạn vẫn đi làm Nail, nhưng ngày nghỉ thì đi hướng dẫn, giảng dậy, huấn nghệ cho những người có tay nghề

yếu, giả dụ như, với giá $500 cho 1 tháng (4 ngày). Nếu bạn có 10 học viên, thì bạn có thêm $5,000/1tháng. Trừ tiền mướn chỗ, và quảng cáo $1,000, bạn đã kiếm thêm được $4,000/1 tháng hay $48,000/1 năm.

So với tiền bạn đi làm công: 6 ngày/1 tuần, 24 ngày/1 tháng, thì số tiền bạn kiếm được qua huấn nghệ cho người khác cũng tương đương, hoặc nhiều hơn so với số tiền bạn đi làm trong một tháng.  Khác biệt ở đây, là bạn chỉ làm có 4 ngày, thay vì 24 ngày trong 1 tháng như khi bạn làm Nail.

Như vậy, bạn có thể chọn: đi giảng dậy hay đi làm Nail; hoặc bạn có thể vừa đi làm Nail, vừa giảng dậy; tùy theo mục đích của bạn là gì?

Hoặc giả, bạn đang làm chủ tiệm Nail thì bạn cũng có thể mở lớp huấn nghệ để kiếm thêm gần $4,800/1tháng – $60,000/1 năm (chỉ tốn tiền quảng cáo mà không tốn tiền mướn chỗ). 

Nếu như tay nghề bạn không giỏi thì bạn cũng có thể kết hợp với thợ giỏi trong tiệm của bạn, hay thuê/mướn những người thợ có tay nghề giỏi, mở lớp huấn nghệ nâng cao tay nghề cho người khác.

Bạn vừa có thể kiếm thêm tiền (dĩ nhiên, bạn sẽ kiếm ít tiền hơn khi bạn tự mở lớp dậy, nhưng bạn lại “Biết” dùng sở trường của người khác để bổ sung cho sở đoản của bạn, mà bạn lại có thêm cơ hội để gia tăng lợi nhuận). Đồng thời, bạn còn có thể giữ được thợ giỏi (họ có thêm lợi tức từ việc giảng dậy), hay kéo người thợ giỏi về làm việc cho tiệm của bạn.

Dĩ nhiên, mục đích của mỗi bạn khác nhau, và sự quyết tâm của mỗi người khác nhau thì kết quả cũng khác nhau. Ở đây, chúng tôi chỉ dùng một vài thí dụ đơn giản, để giúp cho bạn hiểu rõ hơn về cách ứng dụng khi bạn biết rõ được sở trường và sở đoản của bạn là gì?  Và làm sao để “khoe” và “che” cho tốt nhất. 

Chỉ với một vài phát hiện “nhỏ nhoi” về sở trường và sở đoạn của bạn như thí dụ nêu trên, mà bạn đã có thể mở ra cho bạn ít nhất 4 cơ hội/mục đích mà bạn có thể làm được trong khả năng của bạn.

Thay vì, bạn chỉ biết ngồi đó “tự hào” về tay nghề giỏi của bạn, rồi không làm gì hết; thì nay, nhờ “Biết tư duy đúng đắn”, bạn đã phát huy hết sở trường của bạn, và biết cách làm sao để “che” những sở đoản của bạn cho “khéo”, mà vẫn tăng thêm lợi nhuận, hay gia tăng thêm mức độ thành công của bạn.

Đâu phải “Biết tư duy đúng đắn” chỉ quan trọng trong việc ứng dụng trong nghề Nail của bạn không đâu, mà nếu như bạn khôn khéo, lại còn biết dùng “Biết tư duy đúng đắn” trong tất cả mọi sự việc trong cuộc đời của bạn như: kết bạn, hôn nhân, giáo dục con cái, đầu tư v.v, thì sự thành công hay hạnh phúc của bạn đâu phải là chuyện khó làm, hay không tưởng; mà thật ra, nó nằm ngay trong tầm tay của bạn, há cần chi phải lệ thuộc vào sự mong cầu hay may mắn phải không bạn?

IIBIẾT MỤC ĐÍCH RÕ RÀNG

Khi bạn đã có thể trung thực “phán xét” chính bạn để tìm ra sở trường, sở đoản của bạn rồi thì bước kế tiếp là xác định mục đích rõ ràng. Muốn xác định mục đích rõ ràng thì bạn đừng quên phải hỏi thêm 3 chữ “ĐỂ LÀM GÌ?

Chẳng hạn như, mục đích của bạn là làm người huấn nghệ. Nếu bạn dừng lại ở đây, và không hỏi tiếp “để làm gì” thì kết quả lắm khi lại khiến bạn “dở khóc, dở cười”. 

Giả dụ, bạn đi dậy mà chả được đồng nào (miễn phí) vì chỉ có danh, mà không biết dùng tài để kiếm lợi. Nhờ hỏi tiếp 3 chữ “ĐỂ LÀM GÌ? sau mục đích của bạn, mà bạn sẽ biết được kết quả sẽ ra sao? và cần phải có những điều kiện gì để đạt được mục đích đó. 

Bạn nên nhớ:  Mỗi mục đích khác nhau thì bạn cần có những điều kiện khác nhau.  Cho nên, bạn phải rất cẩn thận khi xác định mục đích của bạn.  Hãy lấy một thí dụ sau đây cho dễ hiểu:

Hỏi: Mục đích của bạn mở tiệm Nail để làm gì?

Đáp: Để kiếm nhiều tiền

(Nhiều là nhiều bao nhiêu? $10,000? $20,000? $50,000? trong một tháng? hay trong 1 năm?

Bạn có thấy không, với cách trả lời này, không những “nó” đã không giúp cho bạn hiểu rõ mục đích của bạn là gì, mà “nó” còn khiến cho bạn thêm lúng túng, thiếu tự tin, tăng thêm thất vọng, và đó chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại vậy. Hãy cẩn thận với lối trả lời chung chung này bạn nhé.

Đáp: Để kiếm $100,000/một năm

Khá hơn câu trả lời trước, những vẫn chưa chính xác, vì $100,000 đó là lợi tức hay lợi nhuận? Nếu là lợi tức trong 1 năm, thì sau khi trừ đi tất cả chi phí khoảng 70% (lợi tức= 70% chi phí & nhân công + $30% lợi nhuận) thì bạn chỉ còn đem về có $30,000 cho một năm. Như vậy, nếu đem so sánh

thời gian và tiền bạc của bạn để đầu tư vào tiệm Nail thì bạn tốn kém nhiều hơn, nhưng lương bổng làm ra thì lại ít hơn so với lương đi làm thợ. Vậy bạn có nên mở tiệm Nail không?

Đáp: Để kiếm $100,000 lợi nhuận/một năm

Rõ ràng nhất. Nhờ sự rõ ràng này, bạn mới biết được lợi tức 1 năm của bạn cần phải làm bao nhiêu? ($100,000/3= $33,000 x7= $221,000 + $100,000 = $321,000/ 1năm).

Nương trên con số tương đối này, bạn mới có thể tính toán xem: Bạn cần có bao nhiêu khách hàng?  Bạn cần có bao nhiêu thợ?  Mỗi phục vụ của bạn phải giá bao nhiêu?  Bạn cần làm bao nhiêu ngày? v.v. để có thể đạt được mục đích này.

Sau khi đã xác định được mục đích của bạn rõ ràng rồi thì bạn mới bắt đầu “phân tích sơ bộ” xem mục đích nào của bạn có thể thực hiện được nhanh nhất, và mục đích nào là chậm nhất.

Mục đích nào của bạn có thể kết hợp với mục đích khác cùng làm một lúc, hay bạn phải chờ đợi thêm một thời gian, và thời gian nào là thích hợp nhất v.v.

Sau đó, bạn sắp xếp những mục đích của bạn theo thứ tự ưu tiên: Cái nào quan trọng/có thể thực hiện nhanh nhất lên trên, và những mục đính nào ít quan trọng/khó thực hiện xuống dưới. 

Sự sắp xếp “cuối cùng” này sẽ giúp bạn đưa ra những quyết định đúng đắn, làm tăng thêm sự tự tin, và sự quyết tâm hoàn thành.  Ngoài ra, nó cũng còn giúp cho bạn biết “chụp” đúng cơ hội khi thời cơ “chín mùi”.

Thí dụ: Bạn là chủ tiệm Nail, ngoài mục đích mở tiệm kiếm tiền, bạn còn có một mục đích khác nữa là mở lớp huấn nghệ để kiếm thêm tiền phụ trội.

Tiếc thay, tay nghề của bạn lại không giỏi, và bạn lại không có thời gian để trau dồi, nên bạn chưa thể thực hiện được.

Đột nhiên, tiệm của bạn đông khách, và bạn cần thêm thợ. Thay vì, bạn mướn thợ có tay nghề trung bình thì bạn lại chọn mướn thợ có tay nghề giỏi.

Lý do, người thợ đó, không những có thể giúp bạn “che” đi sở đoản của bạn, mà còn có thể giúp bạn đạt được mục đích mở lớp huấn nghệ của bạn một cách dễ dàng. 

Nhờ biết sắp xếp và biết rõ ràng các mục đích của bạn, mà bạn đã biết “chộp” đúng thời cơ để đạt được mục đích mà bạn đã xác định ra. Nếu như không có sự xác định sắp xếp này thì bạn đã mất đi một lúc ba cơ hội: gia tăng lợi nhuận, tăng thêm khách hàng, và giữ được thợ giỏi.

IIIBIẾT BẠN MUỐN GÌ?

Mặc dù “Biết bạn muốn gì” được xếp ở hạng thứ ba, nhưng thông thường “nó” lại được chúng ta sử dụng nhiều nhất trong đời sống hằng ngày. Vì sao? 

Vì yếu tố thứ ba này biểu hiện động lực thúc đẩy sự quyết tâm hoàn thành mục đích của bạn.  Đứng trên góc độ tâm lý, có 4 loại động lực biểu hiện sự quyết tâm của bạn được sắp xếp theo thứ tự, từ nhẹ đến nặng như sau: thích, cần, muốn và đam mê. “Nặng đô” nhất chính là đam mê. 

Một người, khi đã đam mê về một vấn đề nào đó thì họ thường sẽ “sống chết” với vấn đề đó.  Các bậc vĩ nhân trên thế giới, đã để lại những tác phẩm, những phát minh vĩ đại cho con người hôm nay, đều bắt đầu sự nghiệp bằng sự đam mê.  Và niềm đam mê đó, càng lúc càng gia tăng mãnh liệt.  Thế nên, động lực quyết tâm của bạn càng cao thì sự thành công của bạn càng lớn là vậy.

Ở đây, chúng ta không xét đến góc độ “đam mê” của các bậc vĩ nhân, mà chỉ đứng trên góc độ  của những người bình thường thì Muốn là “động lực cao nhất” mà chúng ta hay sử dụng. 

Tại sao chúng ta lại sử dụng muốn?  Bởi vì, nhờ có động lực “Muốn” thúc đẩy, mà chúng ta mới có đủ năng lực, nghị lực, sự kiên trì, sự tin tưởng để hoàn thành mục đích, hay đạt được kết quả mà chúng ta đã đặt ra.

Thí dụ: Bạn muốn kiếm $100,000 lợi nhuận một năm. Vì có “muốn” nên bạn năng nổ, chịu thương, chịu khó làm việc, bỏ thời gian, tiền bạc học hỏi, nghiên cứu v.v để đạt được mục đích mà bạn đã đề ra. 

Nếu như không có động lực từ muốn thì bạn sẽ  sinh ra lười biếng, nghi ngại, lo âu, sợ hãi, chán nản, thất vọng, ngần ngại, v.v. và cuối cùng dẫn đến sự thiếu tự tin, không kiên nhẫn, nên thường khiến bạn hay bỏ cuộc nửa chừng. 

Cứ một lần bạn bỏ cuộc là một lần bạn làm giảm sút sự tự tin của bạn xuống một nấc, và gia tăng thêm sự nghi ngờ, lo sợ thêm một bậc. 

Dần dần, bạn sẽ trở nên người thiếu tự tin, không quyết đoán.  Và khi cần làm một việc gì thì bạn sẽ chần chừ, nghi ngờ, lo sợ. Rồi cuối cùng, bạn lại bỏ cuộc giữa chừng. 

Chính những “cảm giác ăn theo” này, đã biến thành những “rào cản” khiến cho bạn trù trừ, do dự, ngần ngại, không quyết đoán, và từ đó bạn buông bỏ, không thực hiện được mục đích của bạn đã lập ra. Nguy hiểm hơn nữa là, những “cảm giác ăn theo” này, còn ngăn chặn bạn, không cho bạn thực hiện những mục đích kế tiếp của bạn.

Vậy làm sao để bạn có thể đạt được cái muốn của bạn đây? Cách đơn giản và hữu hiệu nhất là phân chia cái muốn thành nhiều phần.

Thí dụ: Bạn muốn kiếm $100,000 lợi nhuận cho 1 năm, nhưng bạn chỉ kiếm được $70,000. Thông thường, vì không đạt được mục đích thì bạn sẽ nẩy sinh ra “cảm giác thất bại”.  Với phương pháp ‘chia nhỏ”, bạn có thể chuyển đổi “cảm giác thất bại” của bạn thành “cảm giác thành công” như thí dụ sau:

  1. Bạn muốn dùng $50,000 cho chi phí gia đình
  2. Bạn muốn để dành $20,000 cho con bạn đi học đại học
  3. Bạn muốn để dành $20,000 để sửa sang tiệm
  4. Bạn muốn dùng $10,000 để đi du lịch hay giúp đỡ người thân, v.v.

Thay vì, như lúc đầu, bạn chỉ đưa ra một cái muốn là kiếm ra $100,000, và cái muốn đó sẽ dễ dẫn bạn đến “cảm giác thất bại”; thì nay, bạn lại chia làm 4 cái muốn khác nhau.

Tùy theo cái muốn nào mạnh nhất thì bạn để lên trên, và cái nào yếu nhất thì bạn để xuống dưới. Nhờ sự sắp xếp này, mà bạn có thể chuyển đổi từ cảm giác “thất bại” như ban đầu, thành cảm giác” thành công.”

Nương theo thí dụ nêu trên, nếu như bạn chỉ kiếm được $70,000 (thay vì $100,000) thì rõ ràng, bạn đã thành công được 2 cái muốn quan trọng nhất rồi (70%), chỉ còn lại 2 phần kém quan trọng hơn (30%) mà thôi.  Chính nhờ vào sự thành công của 2 cái muốn đó, mà bạn đã không cho “ngã thức” của bạn nẩy sinh ra những “cảm giác ăn theo”. 

Từ đó, bạn sẽ tự tin hơn, kiên trì hơn, để có thể thay đổi những cái cần thiết thích đáng, hầu có thể đạt được mục đích của bạn một cách hoàn toàn.

Điều quan trọng nhất trong phương pháp “chia nhỏ” này là, nhờ đạt được sự thành công, mà bạn không nẩy sinh ra “cảm giác thất bại”, đồng thời kéo theo những “cảm giác ăn theo” như: nghi ngờ, chán nản, thất vọng v.v, làm ngăn trở những mục đích theo sau của bạn. 

Dĩ nhiên, ngoài cách này, bạn cũng có thể thay đổi mục đích của bạn để đạt được “cảm giác 100% thành công. Thay vì, kiếm $100,000 thì chỉ kiếm $70,000 chẳng hạn. 

Biết bạn muốn gì, và làm sao xử dụng cái “muốn” đó đúng cách, để không tạo ra những “cảm giác rào cản” là cả một nghệ thuật, đòi hỏi bạn phải kiên trì thực tập thành một thói quen. Có được như vậy, thì bạn mới có thể đạt được mục đích của bạn đến mức hoàn hảo và dễ dàng.

IV- BIẾT BẠN CẦN GÌ?

Tuy được sắp xếp đứng vị trí thứ tư, nhưng “cần” lại đóng vai trò quyết định quan trọng xem những phương tiện nào, điều kiện nào “cần phải có” để thoả mãn cho mục đích và cái muốn của bạn.

Thiếu yếu tố “cần” này thì bạn khó mà có thể hoàn thành được 3 yếu tố nêu trên. Tiếc thay, không ít các bạn chủ tiệm Nail thường “quên” hay thiếu sót trầm trọng phần này.

Vậy Cần là gì?

Cần là một trạng thái tâm lý, nằm trong ngã thức, nhằm biểu hiện những điều kiện, hay phương tiện “phải có và đủ để sống còn.

Nếu bạn để ý kỹ, bạn sẽ thấy giữa định nghĩa của “cần” và “muốn” khá giống nhau. Cả hai đều mang cùng một tính chất: “không có là không được.” Nhưng nếu cần phân biệt rạch ròi thì cũng không khó lắm.

Thí dụ: Bạn muốn sống thì bạn cần không khí để thở. Như vậy, không khí đóng vai trò điều kiện hay phương tiện cho cái muốn của bạn. Không có không khí của “cái cần” thì “cái muốn” sống của bạn, cũng không thể thoả mãn được.

Vậy bạn cần gì để kiếm nhiều tiền hơn từ tiệm Nail của bạn?

Nếu nói đến Cần, thì nó có thể lên đến cả trăm, tùy theo môi trường và hoàn cảnh. Nhưng nếu tóm gọn lại, thì bạn chỉ Cần có 4 điều sau đây:

  1. Cần có nhiều khách hàng mới
  2. Cần khách trung thành tiêu xài nhiều tiền hơn cho các dịch vụ
  3. Cần khách hàng trung thành giới thiệu khách hàng mới
  4. Cần một hệ thống hoàn chỉnh

1- Cần Có Nhiều Khách Hàng Mới

Bất cứ một thương nghiệp nào, nếu không có khách hàng thì không thể tồn tại. Thống kê của Bộ Lao Động Mỹ đã đưa ra một con số khiến bạn dễ nản lòng. Theo thống kê, cứ 100 tiệm mở đầu năm, thì có đến 67 tiệm phải đóng cửa trong vòng 5 năm. Còn lại 34 tiệm thì đến 25 tiệm sẽ đóng cửa trong vòng 10 năm.

Nghĩa là, trong 100 tiệm thì có đến 91 tiệm phải đóng cửa trong 10 năm, và chỉ còn lại 9 tiệm. Trong 9 tiệm này, chỉ có 4 tiệm là có thể phát triển thêm, còn lại, thì “sống lây lất qua ngày”. 

Tại sao con số thất bại lại lên cao đến vậy? Nguyên do chính là vì, tất cả các chủ thương nghiệp đều không biết cách làm thế nào để có được nhiều khách hàng.

Vậy làm sao tiệm của bạn có thể kiếm được nhiều khách hàng? Muốn có được nhiều khách hàng, bạn cần phải nắm vững 4 yếu tố sau đây:

  • Địa điểm
  • Biết được giá trị khách hàng
  • Biết được khách hàng của bạn muốn gì và cần gì?
  • Biết làm sao tiếp thị
  1. Địa Điểm

Theo thống kê, 95% các chủ tiệm Nail Việt Nam thường dựa trên 2 tiêu chuẩn sau đây để chọn địa điểm: “Nhất vị trí, nhì cự ly”, mà quên hẳn những yếu tố vô cùng quan trọng khác như: Dân số khu vực đó bao nhiêu? Có bao nhiêu người có thể sử dụng dịch vụ Nail? Lương bổng một năm của họ thế nào? Họ có khả năng trả bao nhiêu? Họ thuộc thành phần nào? Họ muốn và cần gì? v.v… nên cơ hội thành công, kiếm thêm nhiều khách hàng mới, thường trở nên khó khăn hơn.

Vậy tại sao các chủ tiệm Nail Việt Nam lại chỉ dùng “Nhất vị trí, nhì cự ly” mà ít dùng thêm những yếu tố vô cùng quan trọng khác? và ý nghĩa của “Nhất vị trí, nhì cự ly” là gì?

Trước khi trả lời câu hỏi tại sao thì chúng ta thử tìm hiểu ý nghĩa của “Nhất vị trí, nhì cự ly” là gì:

“Nhất vị trí” là địa điểm mở tiệm của bạn phải là nơi thuận tiện trong các khu thương xá, khu chợ sầm uất, có parking ra vào dễ dàng và dễ tìm, dễ thấy. Còn “Nhì cự ly” có nghĩa là khoảng cách từ nhà bạn đến tiệm không quá xa, vì xa quá sẽ khó khăn về việc đi lại, đưa đón thợ, việc hư hao xe cộ, sự rủi ro trên đường đi và về, v.v.

Từ ý nghĩa này, chúng ta có thể trả lời tại sao các chủ tiệm Nail lại chỉ dùng “Nhất vị trí, nhì cự ly” bởi vì, hầu hết các chủ tiệm Nail Việt Nam chỉ có kinh nghiệm và giỏi về nghề Nail, nhưng thiếu hẳn kinh nghiệm về kinh doanh, điều hành và tiếp thị.

Thí dụ như, chọn địa điểm trong các khu thương xá, hay chợ sầm uất, có ưu điểm là tiệm của bạn sẽ có nhiều người biết đến, mà bạn ít phải tốn tiền quảng cáo, tiếp thị. Nhưng các khuyết điểm thì lại quá nhiều:

  • Tiền mướn quá cao thường gấp đôi so với những cơ sở thương mại khác
  • Chịu tiền bảo trì cơ sở thương mại nhiều hơn (CAM: Common Area Maintenance)
  • Tiền thuê tăng hàng năm cao hơn
  • Những điều khoản thuê mướn đòi hỏi, và ngăn cấm nhiều hơn
  • Chủ phố có thể không ký gia hạn hợp đồng thuê mướn, lấy lại địa điểm cho người khác mướn tùy theo môi trường “cung, cầu”
  • Chưa chắc khách hàng qua lại sẵn sàng sử dụng dịch vụ
  • Chi phí thuê mướn nhiều hơn nên khó cạnh tranh về giá cả
  • Kiếm thợ cũng khó hơn, nếu không đông khách, và có giá phục vụ không cao

Nếu bạn là người có kinh nghiệm về quản lý, điều hành, và tiếp thị thì bạn sẽ nghiên cứu thị trường kỹ càng. Sau đó, bạn có thể chọn một địa điểm thích hợp để thuê mướn với giá rẻ hơn, rồi dùng số tiền dư ra (so với mướn chỗ ở thương xá) để đưa ra cách tiếp thị hữu hiệu, lôi kéo khách hàng đến tiệm của bạn.

Giả dụ: bạn mướn tại thương xá 1 cơ sở: 1,500 sqft -$2/sqft/1tháng = $3,000 + $450  ($750) (3% – 5% CAM)= $3,450 – $3,750/1 tháng, thì bạn có thể chọn địa điểm khác, không nằm trong các thương xá với cùng một diện tích: 1,500 sqft – $1/sqft/1tháng= $1,500 + $450 ($750) (3% – 5% CAM) = $1,950 – $2,250/1 tháng.

Có nghĩa là, bạn có thể dùng tối đa $1,500 dư ra (thay vì mướn trong thương xá) để quảng cáo và tiếp thị. Bạn có thể dùng $1,500 để giảm giá, khuyến mãi, hay tặng quà cho khách hàng v.v. để giữ khách hàng. Nếu như bạn không muốn dùng để tiếp thị thì số tiền $1,500 đó sẽ thành tiền dư ra hàng tháng, hay thành tiền lời của bạn.

Cho nên, nếu bạn biết dùng đúng phương pháp chọn địa điểm thì bạn đã có dư khả năng để cạnh tranh với các đối thủ của bạn (quảng cáo, tiếp thị liên tục, giảm giá, tặng quà v.v), mà bạn còn có thể tăng thêm lợi nhuận khi bạn quyết định không dùng đến tiền đó để quảng cáo hay tiếp thị nữa.

Vậy làm thế nào để bạn chọn địa điểm đúng?

Có hai cách:

Thứ nhất: Bạn phải tự nghiên cứu, phân tích xem khu vực tiệm của bạn dân số là bao nhiêu? có bao nhiêu người nữ/nam? độ tuổi của họ là tuổi nào? Họ muốn và cần gì? Lợi tức thu nhập hàng năm của họ là bao nhiêu? Khách hàng của bạn là ai? Mỹ Trắng, Mỹ Đen, Mễ ?

Họ có thể xài bao nhiêu tiền cho dịch vụ Nail của bạn? Bao lâu thì họ có thể sử dụng phục vụ Nail của bạn trong 1 năm? Bạn có bao nhiêu đối thủ trong vòng 1-5 dặm? Có bao nhiêu cơ sở thương mại còn trống đang cho thuê? Hợp đồng thuê/mướn của họ như thế nào? Giá bao nhiêu một sqft? v.v.

Thứ hai: Tìm người môi giới (chuyên viên) địa ốc có kinh nghiệm: chuyên mua, bán, mướn các cơ sở thương mại.

Muốn tìm được một người môi giới có kinh nghiệm và giỏi, bạn phải tìm, phỏng vấn và đòi hỏi người môi giới đại diện cho bạn phải có ít nhất 5 kinh nghiệm sau đây:

  1. Có khả năng nghiên cứu và phân tích địa điểm một cách chính xác
  2. Có khả năng đọc và hiểu các bản hợp đồng
  3. Có khả năng điều chỉnh các điều khoản hợp đồng sao cho có lợi cho cơ sở của bạn
  4. Có khả năng điều đình giá mướn và hợp đồng gia hạn
  5. Có khả năng hướng dẫn và giải thích các hợp đồng cho bạn một cách rõ ràng

Và quan trọng nhất là, không tính tiền khi đại diện cho bạn ký hợp đồng (Nếu có cũng chỉ là vài trăm đô, đây là những công ty lớn, họ sẽ không chịu làm miễn phí cho bạn).

Nhiều chủ tiệm Nail đã hiểu lầm rằng, khi dùng đến những người môi giới đại diện cho bạn, thì bạn sẽ phải tốn rất nhiều tiền. Nhưng sự thật, bạn sẽ không tốn một đồng nào cả.

Vì sao? Vì những người môi giới đại diện cho bạn sẽ chia tiền hoa hồng với người môi giới đại diện cho chủ phố. Nên chủ phố sẽ không phải trả thêm tiền cho người đại diện cho bạn. Do đó, sẽ không có việc người chủ phố sẽ tăng tiền mướn chỗ của bạn khi bạn có người môi giới đại diện cho bạn.

Có một số chủ tiệm Nail lại nghĩ rằng, nếu tự mình đi thương lượng thì chủ phố vì không phải trả tiền cho người môi giới sẽ giảm tiền mướn cho mình.

Sự thật thì không phải vậy.Vì khi bạn đi thương lượng, bạn sẽ gặp người môi giới đại diện cho người chủ phố với những bản hợp đồng soạn sẵn. Họ có nhiều kinh nghiệm về thị trường và luật pháp hơn bạn, nên họ được mướn để “ép” bạn, tuân theo những điều khoản hợp đồng mà quyền lợi về cho chủ phố sẽ nhiều hơn bạn.

Đó là chưa kể, họ được đào tạo rất kỹ về khoa tâm lý. Họ có thể nhận ra những “cảm xúc ưa thích” của bạn để “ép” bạn đến cùng. Muốn đối phó với những người môi giới đó, cách hay nhất vẫn là để cho những người cùng nghành với họ, giúp cho bạn là tốt nhất.

Còn có một số các bạn chủ Nail khác, vì sợ tốn tiền, hay vì thiếu kinh nghiệm thì đã liên lạc trực tiếp với người môi giới của chủ phố, nhờ đại diện cho mình. Đây là một sai lầm nghiêm trọng, vì người môi giới (đăng số phone trên những bảng cho mướn) đã được người chủ phố thuê họ làm dịch vụ cho mướn, nên họ sẽ phải bảo vệ quyền lợi của chủ phố hơn là bảo vệ quyền lợi cho bạn. Cho nên, cuối cùng, sự thiệt thòi cũng sẽ về phần của bạn.

Lựa chọn được người môi giới đại diện cho bạn là điều vô cùng quan trọng, vì khi ký một hợp đồng thuê mướn mà không đúng cách thì bạn sẽ có thể mất đi cơ sở mà bạn đã phải dầy công xây dựng. Không những tốn kém vì phải xây dựng lại một tiệm mới từ đầu, mà nguy hiểm nhất, chính là bạn sẽ mất đi lợi tức, khách hàng, và nhân viên.

Có một người quen khác của chúng tôi, anh/chị đã bỏ ra 3 năm để xây dựng một tiệm Nail rất thành công (đông khách, đông thợ).

Khi khởi nghiệp, vì đặt hết tâm trí vào việc xây dựng tiệm Nail, nên anh/chị đã “coi thường” việc ký kết hợp đồng. Khi hợp đồng thuê mướn hết hạn, chủ phố nhất định lấy lại, vì có người khác mướn giá cao hơn.

Anh/chị lúc đó mới “té ngửa” đi nhờ luật sư xem lại hợp đồng. Vì không rõ luật, những điều khoản trong hợp đồng đều cho quyền người chủ phố thu hồi hợp pháp với sự ký tên đồng ý của anh/chị. Luật sư cũng đành chịu.

Tốn thêm một mớ tiền cho luật sư, cuối cùng, anh/chị cũng đành phải chấp nhận, dọn qua chỗ khác. Vừa ức, vừa tức, vừa tốn kém thêm tiền xây dựng cơ sở mới, lại mất đi một số lượng khách hàng. Cuối cùng, qua khu mới quá ế ẩm, anh/chị đó đành phải bán địa điểm mới, và chấp nhận thua lỗ nặng nề.

Chỉ vì thiếu kinh nghiệm khi ký hợp đồng, mà đang từ một chủ nhân có cơ sở thành công lại trở thành tay trắng. Bài học này, nhắc nhở các bạn làm chủ Nail, phải hết sức thận trọng, nếu không, bao nhiêu “mồ hôi và nước mắt”, tiền bạc, công sức đổ vào xây dựng tiệm Nail của bạn, cuối cùng lại là tay không.

Nếu như bạn cảm thấy tìm một người môi giới có kinh nghiệm quá khó, hay không tìm được, hoặc bạn rất tự tin vào chính bạn, và muốn tự làm lấy một mình, thì ít nhất 10 điều khoản sau đây trong bản hợp đồng, trước khi ký, bạn cần phải hết sức để ý:

  1. Mục đích sử dụng (purpose of Premise)
  2. Tỷ lệ phần trăm tiền phải trả thêm lợi tức cho chủ phố (CAM)
  3. Quyền điều chỉnh tiện nghi
  4. Quyền hạn và phạm vi giới hạn của việc tân trang tiệm hay mua bán tiệm về sau
  5. Quyền hạn đặt bảng quảng cáo cho tiệm tại địa điểm kinh doanh và trong khu vực lân cận
  6. Thời hạn hiệu lực và chấm dứt hiệu lực của hợp đồng thuê mướn địa điểm.
  7. Mức phạt (Penalty): tỉ lệ phần trăm và các điều khoản ấn định về mức phạt.
  8. Tiền phạt phải trả sau thời gian hạn định (Late Payment Penalty).
  9. Điều khoản tái ký hợp đồng (Renewal option)
  10. Những điều khoản có liên quan về bảo quản tiệm, kinh doanh an toàn tại tiệm và tiền bảo hiểm của tiệm (Insurance required of tenant)
  1. Biết Được Giá Trị Khách Hàng

Biết được giá trị khách hàng đóng một vai trò quan trọng, không những được dùng để đưa ra những sách lược, chiến thuật tiếp thị hữu hiệu, nhằm giữ gìn, và phát triển thêm khách hàng mới và cũ, mà còn được dùng để đưa ra giá cả hợp lý; tuyển chọn nhân viên; trả lương cho nhân viên sao cho hợp lý; biết được lợi tức thu nhập, và còn có thể tăng thêm lợi nhuận.

Cho nên, khi bạn “Biết được giá trị của khách hàng” thì bạn có thể biết được mục đích của bạn có thành công hay không? Công thức tính giá trị khách hàng cũng rất đơn giản như sau:

Chi Tiết Bảng 1 Bảng 2
Số tiền khách hàng xài trong 1 tháng $40/1 giờ $50/1 giờ
Số tiền khách hàng xài trong 12 tháng $40×12=$480 $50×12=$600
Tổng số tiền bạn kiếm muốn 1 năm $480,000 $600,000
Tổng số khách hàng trung thành cần có $480,000/$480=

1000 khách

1000
Số giờ khách hàng phục vụ 1 năm 1000 x 12= 12,000 giờ 12,000
Số giờ nhân viên làm trong 1 năm 50 giờ x 50 tuần=2,500 giờ 2,500 giờ
Số nhân viên cần có 12,000/2,500 giờ = 5 thợ     5 thợ
Số tiền trả cho nhân viên $800 x 50 tuần x5 thợ = $200,000 $200,000
Số tiền linh tinh (Thuê+Điện/Nước) $100,000 $100,000
Số tiền lợi nhuận $480,000-($200,000 +100,000=$180,000 $300,000

Trong Bảng 1, nếu 1 người khách có khả năng xài $40 trong 1 tháng, và tiếp tục xài $40 mỗi tháng liên tục trong 1 năm, thì giá trị của mỗi người khách hàng của bạn là $480.

Bạn có thể dùng con số này để đưa ra những sách lược, hoặc chiến thuật khác nhau để có thể giữ khách ở tiệm của bạn lâu dài hơn, hay biến họ trở nên khách trung thành với tiệm của bạn như: làm 6 tháng thì tháng thứ 7 free, hay mua những tặng phẩm khác để tặng cho khách, hoặc cho 15% discount mỗi lần phục vụ, hoặc dẫn bạn bè đến được giảm ½ giá v.v. tùy theo bạn biết khách hàng của bạn hứng thú chiến thuật nào.

Bạn làm sao phải khiến cho khách của bạn phải luôn ngạc nhiên với những chiến thuật của bạn thì bạn sẽ thành công trong việc giữ khách hàng của bạn lâu dài.

Từ việc biết được giá trị của khách hàng, và mục đích của bạn muốn kiếm bao nhiêu tiền trong 1 năm, bạn có thể tính ra bạn cần có bao nhiêu khách hàng để đạt được mục đích của bạn.

Khi tính ra bao nhiêu khách hàng bạn cần thì bạn cũng tính ra bạn cần bao nhiêu thời gian để phục vụ cho tất cả khách hàng của bạn. Tính được ra bao nhiêu thời gian cần có để phục vụ cho khách hàng, cho phép bạn tính được có bao nhiêu nhân viên bạn cần phải có, và họ sẽ phải làm bao nhiêu giờ trong 1 tuần.

Có được số nhân viên, và số giờ của nhân viên có thể làm trong 1 tuần/1 năm, bạn có thể biết được bạn phải trả bao nhiêu lương cho thợ.

Biết được số tiền phải trả ra cho thợ mỗi tuần sẽ giúp bạn biết được tổng số tiền bạn phải chi trả cho nhân viên là bao nhiêu? Có được số tiền trả cho nhân viên cộng thêm những tiền chi phí khác, bạn sẽ biết 1 năm bạn phải chi ra thế nào.

Muốn biết bạn sẽ có lợi tức thế nào thì dùng số tiền thu được từ khách trừ đi số tiền chi phí. Như vậy, nếu một tiệm Nail có 5 người thợ lương $40,000/1 năm và có 1,000 khách hàng trung thành trong 1 năm thì có thể kiếm khoảng  ít nhất $150,000 – $200,000/1 năm.

Qua đến Bảng 2,  bạn sẽ thấy, cũng có bao nhiêu khách hàng, cũng cần có bao nhiêu nhân viên, nhưng khác biệt ở đây, là giá phục vụ mỗi tháng thay vì $40, nay thành $50. Khác biệt $10 cho một lần phục vụ có thể tăng lợi tức hằng năm lên đến 67% =$120,000.

Hay đơn giản, bạn cứ tăng giá phục vụ lên $1 thì lợi tức được tăng thêm 6.7%. Ngược lại, nếu bạn giảm giá phục vụ của bạn xuống $1 thì bạn cũng giảm lợi tức của bạn xuống 6.7%.

Nhờ cách tính này, mà bạn có thể biết bạn cần phải có bao nhiêu khách hàng để tồn tại. Thay vì, bạn cứ lo giảm giá để cạnh tranh, và phải làm thật nhiều khách với giá hạ, bạn có thể tập trung vào việc kiếm khách trung thành, và có khả năng trả tiền đúng, hay hơn, theo giá của bạn qui định. Người môi giới giỏi của bạn có thể  giúp cho bạn biết, khu vực nào có những loại khách mà tiệm bạn đang cần, và bạn cần phải biết tiếp thị thế nào, để khách hàng của bạn có thể đến tiệm của bạn, và tiêu xài đúng giá như bạn muốn.

Thống kê còn đưa ra một con số đáng kinh ngạc khác, là cứ 1 người thì họ có ảnh hưởng, liên hệ và tác động trực tiếp, hoặc gián tiếp đến 250 người. Nếu bạn biết phục vụ đúng cách, biết cách tiếp thị hữu hiệu thì đôi khi chỉ cần mươi, mười lăm người khách trung thành cũng khiến cho bạn làm việc “mệt xỉu.”

c,d. Biết được khách hàng của bạn Muốn gì và Cần gì? Và Tiếp Thị ra sao?

Nếu người môi giới của bạn giỏi thì họ có thể giúp cho bạn biết được lợi tức thu nhập khách hàng của bạn là bao nhiêu? Và họ đang cư ngụ trong khu vực nào? Thông thường, mỗi khu vực đều luôn có 3 loại khách khác nhau, bất kể là khu vực nào:

  • Khách Thượng Lưu
  • Khách Trung Lưu
  • Khách Bình Dân

Khách Thượng Lưu Muốn gì và Cần gì?

Vì là khách thương lưu, cho nên, cái muốn của họ chính là “Xác Định Đẳng Cấp của họ”. Vì vậy, cái cần của khách thượng lưu hoàn toàn không giống như khách hàng trung lưu hay bình dân. Vậy họ cần gì?

  1. Dịch vụ phải ở nơi thật an ninh và an toàn (càng giầu càng sợ chết) (20%)
  2. Dịch vụ phải có nội, ngoại thất, trang trí cao cấp (xác định đẳng cấp) (20%)
  3. Thiết bị phải thật sạch sẽ, vệ sinh (20%)
  4. Phong cách phục vụ phải chuyên nghiệp (20%)
  5. Phẩm chất cao cấp có bảo đảm an toàn (20%)

Nếu tiệm của bạn chọn loại khách thượng lưu để phục vụ, chắc chắn, bạn phải chuẩn bị một số tiền đầu tư khá lớn.

Ngoài vấn đề về tài chánh ra, bạn còn phải chuẩn bị tinh thần là số lượng khách thượng lưu không nhiều. Tuy không nhiều như khách trung lưu hay bình dân, nhưng đối với khách thượng lưu thì giá cả không bao giờ thành vấn đề với họ.

Họ có thể trả giá gấp 4 đến 5 lần hơn giá bình thường cho sự phục vụ, và họ thường có thể sử dụng nhiều lần trong một tháng. Cho nên, tuy họ ít, nhưng họ lại xài nhiều tiền hơn, và xài nhiều lần hơn.

Dù số lượng hơi ít, nhưng lợi tức của bạn có khi còn nhiều hơn cả các tiệm chuyên phục vụ cho khách trung lưu. Ngoài ra, vì ít có tiệm phục vụ cho khách thượng lưu, cho nên, bạn ít bị cạnh tranh hơn.

Thêm vào đó, vì có quá ít tiệm phục vụ cho khách thượng lưu, nên khi đã chọn tiệm của bạn thì họ sẽ trung thành với bạn, và sẵn sằng giới thiệu những bạn bè của họ đến với dịch vụ của bạn.

Điều tiếp thị cấm kỵ: Đối với khách thượng lưu mà bạn cứ dùng “chiêu”: đưa ra giá hạ, hay dùng chiến thuật giảm giá, coupon thì bạn sẽ “sớm phải đóng cửa”. Muốn tiếp thị với khách thượng lưu thì chỉ cần chú trọng đến “đẳng cấp mà họ muốn.” là đủ.

 Khách Trung Lưu Muốn và Cần gì?

Khác với khách thương lưu, khách trung lưu lại muốn đạt được “Giá Trị Cao Nhất.” Vậy khách trung lưu cần gì:

  • Phong cách phục vụ (40%)
  • Phẩm chất phục vụ (30%)
  • Trang trí, Vệ sinh (20%)
  • Giá cả (10%)

Đối với khách trung lưu, quan niệm của họ rất rõ ràng, mỗi một đồng của họ bỏ ra thì họ phải nhận lại một giá trị tương xứng, hoặc hơn số tiền của họ bỏ ra cho dịch vụ, hay sản phẩm mà họ tiêu dùng. Cho nên, những cái cần của họ lại không giống như cái cần của khách thượng lưu.

40% trong bảng giá trị của họ sẽ thuộc về phong cách phục vụ. 30% cho phẩm chất phục vụ; 20% cho trang trí, vệ sinh; và 10% cho giá cả.

Khi phong cách phục vụ của bạn đạt đủ tiêu chuẩn, cộng thêm phẩm chất phục vụ tốt, với trang trí nhẹ nhàng, vệ sinh sạch sẽ (90%), thì phần giá cả không còn là vấn đề đối với họ. Không ít khách trung lưu còn cảm thấy giá trị của họ nhận được nhiều hơn. Đó cũng chính là lý do, tại sao họ sẵn sàng cho tiền tip hậu hĩnh hơn, gọi là “đền bù”.

Ngược lại nếu phong cách phục vụ của tiệm bạn không đạt đủ tiêu chuẩn, thí dụ chỉ được 10% thay vì 40%, thì 30% trong phong cách phục vụ đó, được chuyển xuống rồi cộng vào phần giá cả, khiến phần giá cả tăng thành 40%. Khi phần giá cả đã lên đến 40%, thì dù tiệm bạn có làm đẹp, trang tri cao cấp, vệ sinh sạch sẽ, thì cũng chỉ chiếm được 60%.

Khi chỉ số phần trăm tụt dưới 75%, thì khách trung lưu sẽ dùng giá cả để thẩm định giá trị mà họ nhận được từ tiệm bạn có xứng đáng hay không?

Nếu số phầm trăm giá cả cao thì họ cho rằng tiệm của bạn giá cả phục vụ quá mắc, và họ sẽ đi tìm tiệm khác.

Không ít, những khách hàng trung lưu đã từng chê bai đủ điều về phong cách phục vụ của những tiệm Nail với giá hạ. Ngược lại, họ lại không tiếc lời khen thưởng, và chấp nhận giá của một tiệm khác cao hơn, vì phong cách phục vụ tốt hơn.

Cho nên, bạn đừng nghĩ rằng, vì cạnh tranh, bạn cứ xuống giá là bạn sẽ có khách trung lưu trung thành với bạn. Chiến thuật đó, chỉ có thể áp dụng hữu hiệu cho khách bình dân mà thôi.

Muốn có khách trung lưu trung thành với bạn thì bạn chỉ cần tập trung vào phong cách và phẩm chất phục vụ là đủ. Bởi vì với phong cách phục vụ khách hàng tốt, sẽ có những tác động tích cực như sau:

  • Có thể giữ được khách hàng lâu dài, và khách hàng của bạn sẽ giới thiệu tiệm của bạn với những người khác
  • Khách hàng sẽ hứng thú vào sự phục vụ của tiệm bạn, sẽ sử dụng sự phục vụ của bạn nhiều hơn, hay sẽ mua sản phẩm nhiều hơn
  • Bạn sẽ nổi bật so với đối thủ cạnh tranh của bạn
  • Làm cho nơi làm việc thú vị hơn để giữ nhân viên giỏi ở lại
  • Tạo ra quảng cáo miệng nhanh nhất, đỡ tốn kém, và dễ dàng gia tăng lợi nhuận

Gần đây, theo sự nghiên cứu và khảo sát của công ty Katzenbach, họ đã đưa ra những con số phần trăm khá ấn tượng như sau:

  • 94% người (được phỏng vấn) đều cho rằng: phục vụ khách hàng tốt là quan trọng với họ.
  • 82% người nói rằng: họ sẽ chi tiêu nhiều tiền hơn tại các cửa hàng hay dịch vụ mà nơi đó, họ nhận được sự phục vụ khách hàng tốt hơn.
  • 80% người nói rằng: trong vài năm qua, họ đã không nhìn thấy bất kỳ sự cải thiện về sự phục vụ khách hàng nào, ngược lại, hơn một nửa của nhóm này cho biết, điều này đã trở nên tệ hơn trước.
  • 62% người cho rằng: nếu họ đã có một kinh nghiệm xấu với một dịch vụ hay món hàng nào đó, họ sẽ không sử dụng người phục vụ đó, hay mua từ cửa hàng đó, thêm một lần nữa.

Cho nên, phục vụ khách hàng tốt là điều quan trọng đầu tiên và quan trọng nhất, bởi vì nó giúp cho tiệm của bạn tạo ra lòng trung thành của khách hàng, những người sẵn sàng chịu trả tiền nhiều hơn, mà còn tạo ra các mối quan hệ khách hàng độc đáo, bền vững, khiến cho các đối thủ cạnh tranh của bạn cũng sẽ gặp khó khăn hơn nếu họ muốn lôi kéo khách hàng của bạn.

Vì vậy, đối với khách trung lưu, bạn đừng đem những giảm giá, coupon ra nhữ họ. Bạn chỉ có 30% cơ hội thành công khi kéo họ đến với tiệm của bạn lần đầu mà thôi.

Nhưng nếu phong cách phục vụ của tiệm bạn quá tệ, thì chắc chắn bạn sẽ không bao giờ gặp lại họ lần thứ hai.

Không những bạn vừa tốn tiền quảng cáo, mất đi lợi tức, mà bạn còn mất luôn một hoặc nhiều khách khác quen biết với họ, vĩnh viễn. Cách hay nhất để tiếp thị với họ là: hãy nói với họ về phong cách và phẩm chất phục vụ của tiệm bạn.

Khách Bình Dân Muốn gì và Cần gì?

Khách bình dân chỉ muốn duy nhất có một điều là “Giá Hạ,” và họ đòi hỏi những điều cần có sau đây:

  • Giá cả (50%)
  • Phẩm chất phục vụ (20%)
  • Phong cách phục vụ (20%)
  • Trang trí Vệ Sinh (10%)

Đối với khách bình dân, giá cả đóng vai trò quyết định chính cho việc chọn lựa phục vụ của họ. Nếu tiệm của bạn dù có làm tốt, phục vụ tốt, trang trí dễ coi, vệ sinh sạch sẽ thì cũng chỉ mới chiếm được 50%, còn 50% thuộc về giá cả.

Nếu giá của bạn lại mắc hơn đối thủ của bạn thì khách bình dân sẽ sẵn sàng bỏ bạn, và chọn đối thủ của bạn. Dù rằng, phong cách và tiêu chuẩn phục vụ của họ có thể kém hơn so với tiệm của bạn rất nhiều.

Khi bạn đã quyết định, tiệm Nail của bạn chuyên phục vụ cho khách bình dân thì bạn cũng nên chuẩn bị tinh thần để chấp nhận sự “phản bội” của khách bình dân.

Họ sẽ không bao giờ trung thành với tiệm của bạn, dù cho bạn có đối xử với họ tốt bao nhiêu, cũng bằng thừa. Đừng bao giờ bạn đặt quá nhiều niềm tin vào sự trung thành của khách bình dân, mà có ngày, bạn rơi vào “đại thất vọng”.

Không phải khách bình dân là người xấu, nhưng vì tài chánh của họ có giới hạn, nhưng lại thích “bằng chị bằng em”, nên những gì họ có thể làm là tiết kiệm tối đa.

Không cần phải nói, khi bạn chấp nhận phục vụ cho khách bình dân thì bạn cũng phải chấp nhận luôn: lợi tức thu vào của bạn sẽ ít đi; bạn khó kiếm nhân viên hơn; phải phục vụ nhiều khách hơn; phải đối đầu với nhiều đối thủ cạnh tranh hơn v.v.

Nhưng điều làm cho bạn nhức đầu nhất, đó chính là thái độ kỳ kèo, cãi cọ, than phiền, và nói xấu của khách bình dân sẽ khiến cho bạn thêm mệt mỏi, và danh tiếng tiệm của bạn cũng bị ảnh hưởng khá nhiều.

Cho nên, nếu bạn chưa có một tinh thần “thép” thì bạn đừng nên chọn lựa phục vụ khách bình dân. Trừ khi bạn muốn “dẹp” tiệm sớm. Dĩ nhiên, cách tiếp thị hay nhất với khách bình dân đó chính là “Giá Hạ”.

2- Cần Khách Trung Thành Tiêu Xài Nhiều Tiền Hơn Cho Các Dịch Vụ

Các nhà cố vấn thương nghiệp đều cho rằng, khách hàng trung thành chính là tài sản quý giá của tất cả cơ sở thương mại, và hơn 95% các nhà doanh nghiệp cũng đồng tình như vậy. Vì sao? Bởi vì:

  • Khách hàng trung thành là những khách hàng trở lại (repeat). (mang nhiều lợi tức ổn định cho bạn)
  • Khách hàng trung thành sẽ sẵn sàng sử dụng dịch vụ mới và mua nhiều sản phẩm hơn. (Vì họ “biết” bạn và “tin” bạn, nên họ dễ dàng sử dụng các dịch vụ hay sản phẩm mới từ tiệm của bạn hơn so với khách hàng mới.)
  • Khách hàng trung thành sẵn sàng giới thiệu khách mới (khi khách hàng có sự tin tưởng vào tiệm của bạn thì họ sẵn sàng giới thiệu thân nhân, họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp của họ cho bạn.)

Vì vậy, xây dựng niềm tin với phong cách phục vụ ưu đẳng, sẽ giúp bạn biến những người khách “vãng lai” trở thành khách “thường trực”. Sau đây là 6 bước căn bản, giúp bạn biến khách hàng trở nên trung thành với tiệm của bạn:

1-Tạo ra một ấn tượng tích cực đầu tiên

Lòng trung thành của khách, bắt đầu bằng một ấn tượng đầu tiên của họ đối với phong cách phục vụ của bạn. Nếu khách hàng tiềm năng (prospect) của bạn, có một phản ứng tiêu cực về bạn thì phản ứng đó sẽ tác động đến tất cả các tương tác trong tương lai. Vì vậy, bạn phải tạo được một ấn tượng tích cực đầu tiên với khách của bạn, bằng sự chuyên nghiệp và lịch sự.

2-Nghe

Nghe là một nghệ thuật. Có hai phương pháp nghe: Nghe bằng Âm và Nghe bằng Tâm. Nghe bằng Âm là nghe những âm thanh phát ra từ người đối diện. Nghe bằng Tâm là nghe những khát khao, mong muốn từ người đối diện.

Giả dụ: có một người khách muốn làm một bộ móng tay như thế này…Nếu bạn nghe bằng Âm, thì bạn thấy là nó không được đẹp cho lắm.

Bạn lập tức chê bai, hay không nói gì, nhưng khi làm, bạn lại làm theo ý bạn. Khách không những không hài lòng, mà còn thấy bị “sỉ nhục”, nên họ sẽ phàn nàn, trách mọc hay nặng hơn là cãi vã và chửi rủa, khiến cho bạn bực mình, cãi lại họ, và cuối cùng, bạn mất đi người khách đó vĩnh viễn.

Ngược lại, nghe bằng Tâm thì bạn sẽ cư xử khác. Câu trả lời “thông minh” sẽ khiến cho khách của bạn, không những họ thấy họ được tôn trọng, mà còn thấy được tính chuyên nghiệp của bạn, khiến cho họ nể phục, và tin tưởng vào tiệm của bạn nhiều hơn. Vậy câu trả lời thông minh đó là gì? Cũng dễ phải không bạn.

“Thưa bà/cô, tôi hoàn toàn đồng ý với bà/cô là làm bộ móng tay như bà/cô nghĩ thì đẹp, nhưng nếu bà/cô làm bộ móng tay như thế này … này, thì bà/cô sẽ có một bộ móng tay mà nhiều người khác sẽ ganh tỵ. Không biết bà/cô có muốn làm như thế hay không?”

Nếu họ muốn thì họ càng nể phục bạn, vì bạn rất chuyên nghiệp. Nếu như họ không muốn thì bạn làm theo ý họ, tạo cho họ cảm giác: bạn tôn trọng họ.

Khi được thoả mãn những gì họ muốn, tuy không đồng ý làm theo cách của bạn, nhưng ít nhiều gì, họ cũng nể phục bạn, vì bạn có kinh nghiệm của một chuyên gia.

3-Tìm Ra Những Gì Quan Trọng Nhất

Quan trọng nhất của khách hàng, cuối cùng cũng chỉ là cái muốn và cái cần của họ, nhưng ít khi họ nói ra, trừ khi bạn hỏi đến. Cho nên, thay vì cứ “đoán mò” và hay “đoán sai” thì tại sao bạn lại không hỏi khách hàng của bạn một cách trực tiếp. Và đây là câu “thần chú” giúp cho bạn mở tung 2 cánh cửa muốn và cần của khách hàng.

“Madam, what can I do for you to satisfy your want today?” (Thưa bà/cô, chúng tôi có thể làm gì để Thỏa Mãn Mong Muốn của bà hôm nay?

Thay vì, What can I do for you today? Or What do you want today?

Chữ Madam, nếu có thể thay vào tên của người khách thì thật tuyệt vời

Hay,

“Madam, what’re your sugestions for our salon to do the best service for you?”

(Thưa bà/cô, theo ý bà/cô thì tiệm của chúng tôi nên thay đổi thế nào để có cách phục vụ tốt nhất cho bà/cô)

4- Đáp Ứng Kịp Thời

Bất cứ khi nào, một người khách nào đó gọi điện thoại đến cho bạn thì đừng nên để chuông reng quá lâu. Qua 3 tiếng reng là bạn phải trả lời. Tại sao? 

Bởi vì, điều đó nói lên sự quan tâm của bạn đối với khách hàng của bạn.

Sống ở trên đời, không ai mà không cần đến sự quan tâm của người khác. Khi bạn cho khách hàng của bạn thấy được sự quan tâm cuả bạn thì bạn đã chiếm được tình cảm của họ rồi vậy. Tương tự, khi bạn trả lời email, đừng để trễ hơn 12 tiếng. Khách walk-in của bạn luôn cần sự đáp ứng kịp thời, dù bận cách mấy, bạn cũng đừng nên để cho họ đứng chờ lâu hơn 5 phút.

5- Giải quyết khiếu nại một cách nhanh chóng  

Chắc chắn, nếu bạn làm việc với một ai đó lâu dài thì bạn cũng sẽ phải đối mặt với các vấn đề và trở ngại. Bạn phải biết cách giải quyết những vấn đề đó một cách nhanh chóng và dịu dàng.

Khi một người khách phàn nàn về một điều gì đó trong công việc phục vụ của bạn, thì bạn đừng cho họ là sai, và tìm cách biện minh, lý giải cho việc làm của bạn.

Cách hay nhất là bạn hãy đồng ý với họ trước. Bởi vì, khi họ phàn nàn, họ luôn luôn nghĩ là họ đúng. Nếu bạn không đồng ý là họ đúng thì họ sẽ cãi lý đến cùng.

Cho nên, muốn chấm dứt cơn “thịnh nộ” đang kéo tới của họ thì bạn phải đồng ý với họ trước. Rồi khi họ “tịt ngòi” thì bạn mới có thể “phân trần”. Thí dụ:

“Thưa bà/cô, nếu tôi là bà/cô, tôi cũng sẽ giận như vậy, mà có khi, tôi còn giận hơn thế nữa cơ. Nếu bà/cô có thể cho tôi 5 phút, cả hai chúng ta cùng bình tỉnh, ngồi xuống và xin bà/cô chỉ cho tôi biết, tôi phải làm như thế nào để bà/cô có thể hài lòng, và tiếp tục sử dụng phục vụ của chúng tôi. Chúng tôi thành thật cám ơn bà/cô rất nhiều”.

Nếu bạn đã biết giá trị khách hàng là bao nhiêu thì đây là cơ hội cho bạn giữ lại người khách này lâu dài. Nếu họ là khách mới, họ cũng có dịp thưởng thức phong cách phục vụ về tiệm của bạn.

6-Tìm Hiểu Lý Do Tại Sao Khách Hàng Không Dùng Phục Vụ Của Tiệm Bạn

Nếu bạn có khách hàng trong quá khứ, đã không còn sử dụng dịch vụ của bạn, hãy tìm hiểu lý do tại sao. Nhiều khách hàng sẽ không tìm tiệm khác, chỉ vì giá cả (trừ khách bình dân). Thông thường, họ chuyển đổi, bởi vì họ không hài lòng với dịch vụ của bạn, hoặc không cảm thấy dịch vụ của bạn có giá trị tương xứng với số tiền của họ bỏ ra. Bạn hãy thử dùng câu này xem sao.

“Thưa bà/cô, đã lâu lắm không thấy bà/cô trở lại tiệm của chúng tôi. Chúng tôi biết, có thể chúng tôi đã làm một điều gì đó không đúng ý bà/cô, khiến bà/cô không vui, và hiểu lầm về chúng tôi chăng? Tôi điện thoại đến cho bà/cô chỉ xin có hai điều:

Điều thứ nhất: bà/cô có thể vui lòng chỉ ra cho chúng tôi biết, chúng tôi đã phạm phải sai lầm gì, mà mất đi lòng tin cậy của bà/cô đối với chúng tôi.

Điều thứ hai: Nếu chúng tôi sẽ sửa đổi theo cách bà/cô đã chỉ dậy, thì bà/cô có thể trở lại tiệm của chúng tôi không? Nếu như không, thì bà/cô có vui lòng giới thiệu bạn bè hay đồng nghiệp của bà/cô đến tiệm chúng tôi không? Chúng tôi vô cùng biết ơn bà/cô đã tận tình chỉ giáo và giúp đỡ. Nếu bà/ cô cho phép, chúng tôi xin gởi đến bà/cô một món quà để bầy tỏ lòng biết ơn của chúng tôi.

Bạn nên nhớ: Lòng trung thành của khách hàng thường thay đổi theo thời gian, và dựa trên cách khách hàng có hài lòng với sản phẩm và dịch vụ của bạn hay không.

Đừng quá ỷ y là khách trung thành của bạn sẽ trung thành mãi mãi với bạn mà lơ là phong cách phục vụ. Hãy luôn quan sát, và chịu khó thay đổi phong cách phục vụ của bạn, sao cho thích ứng với những cái muốn và cần của khách hàng. Cách hay nhất, vẫn là cung cấp các giải pháp chất lượng cao, và dịch vụ phục vụ khách hàng tuyệt vời. Chắc chắn, bạn sẽ có được nhiều khách hàng trung thành hơn nữa.

Khi bạn đã có khách trung thành rồi, và bạn muốn gia tăng thêm lợi tức, thì ngoài phần khách hàng trở lại thường xuyên đem đến cho bạn tài chính ổn định, bạn còn có thể ứng dụng 3 phương pháp sau đây:

  • Add on Sell (Bán Thêm Dịch Vụ)
  • Upsell (Bán Nâng cấp Dịch Vụ)
  • Cross Sell (Bán Dịch Vụ hay Các Sản Phẩm Khác)

3- Cần Khách Hàng Trung Thành Giới Thiệu Khách Hàng Mới

Phần đông các chủ tiệm Nail Việt Nam, thường ngại và ít khi sử dụng phương pháp “giới thiệu-Referral”.

Thống kê đưa ra rằng, muốn có được một người khách mới thì khó khăn có thể tăng lên từ 5 đến 7 lần so với khách cũ.

Nguyên do cũng dễ hiểu, bởi vì, người khách mới hoàn toàn xa lạ với tiệm của bạn, cho nên, họ chưa biết gì, nên cũng sẽ không biết thích gì từ tiệm của bạn. Vì thế, họ khó lòng có thể tin tưởng vào tiệm của bạn.

Đó cũng là lý do, không ít các chủ tiệm Nail, khi vắng khách thì quăng một mớ tiền ra quảng cáo để kéo thêm khách mới. Phần lớn thì tốn kém rất nhiều, mà khách mới cũng chẳng được là bao nhiêu. Cuối cùng, tiệm vẫn vắng khách. Đây là một câu chuyện điển hình:

Hỏi: Lúc này anh/chị làm ăn ra sao rồi?

 Đáp: Ế quá, dù đã quảng cáo nhưng cũng không có bao nhiêu khách.

Hỏi: Vậy anh/chị tốn bao nhiêu tiền quảng cáo?

Đáp: $750/ 1 tháng, mà chỉ có được khoảng 10 người khách thôi.

Hỏi: Như vậy, mỗi người khách của anh/chị là $75. Vậy làm sao anh/chị lấy lại vốn?

Đáp: Thì vậy mới khổ, “mất cả chì lẫn chài”. Trong 10 người thì chỉ còn có một người còn ở lại. Không biết bao giờ “nó” đi nữa. Thiệt khổ ghê.

Ngoài ra, một số chủ tiệm Nail khác cũng dùng hình thức quảng cáo “20% discount” để kéo khách. Các bạn chủ tiệm đó nghĩ là: họ có thể kiếm được nhiều khách, và tiền họ bỏ ra quảng cáo có giá trị. Nhưng sự thật khi tính toán lại thì …

Hỏi: Anh/chị tốn hết bao nhiêu tiền quảng cáo 1 tháng?

Đáp: $900

Hỏi: Vậy anh/chị có được bao nhiêu khách hàng mới?

Đáp: Khoảng 30

Hỏi: Vậy, vị chi, mỗi người khách của anh/chị trị giá $30, và trong 30 người đó họ dùng 20% discount cho dịch vụ nào?

Đáp: Full set khoảng $25.

Hỏi: 20% disount của $25 là $5, vậy là một người khách của anh/chị trị giá lên $35, mà anh/chị chỉ thu về có $20. Tổng cộng 30 người khách thì anh/chị lỗ $450 cho lần đầu tiên. Vậy hiện giờ anh/chị còn bao nhiêu người khách?

Đáp: Khoảng 3 người.

Hai dẫn chứng sự thật trên đây, cho thấy, tìm một khách mới thì vừa tốn kém, mà cũng không dễ dàng. Như phần trên chúng tôi đã phân tích: giảm giá chỉ thích hợp cho khách bình dân nhiều hơn. Và tính chất của khách bình dân vốn dĩ không trung thành.

Cho nên, nếu bạn không cẩn thận trong những chương trình quảng cáo, và bạn cũng không biết dùng “ngôn ngữ” của quảng cáo thì bạn chỉ có từ “lỗ nhẹ” cho tới “lỗ nặng” mà thôi.

Muốn tiết kiệm những tiền quảng cáo không đúng cách, và tạo ra lợi nhuận thì cách hay nhất là, bạn dùng số tiền quảng cáo để kiếm khách mới đó, đem chia đều cho khách trung thành của bạn.

Đôi khi nghĩ cũng bất công, mỗi người khách trung thành của bạn là một viên gạch vững chắc bảo vệ “giang san” của bạn thì bạn cứ coi họ như “cỏ rác”. Ngược lại, những “cục bùn, phấn vôi” trong xó xỉnh thì lại được hưởng ân huệ tôn sùng.

Hãy tạo ra những “kinh ngạc” cho khách trung thành của bạn, rồi bạn khích thích họ giới thiệu những bạn bè, đồng nghiệp, thân nhân cho bạn. Có hai điều “cực lợi” mà bạn có được từ giới thiệu của họ:

Những bạn bè của họ đã tin tưởng họ, nên họ cũng tin tưởng vào tiệm của bạn, và tiếp tục sử dụng dịch vụ của bạn, mà bạn không cần phải tốn quá nhiều thời gian và tiền bạc để xây dựng lòng tin nơi người khách mới.

Nếu số lượng khách trung bình của bạn tăng 5% thì lợi tức của bạn có thể gia tăng từ 25% đến 100%. Đây là thông kê của trường đại học kinh tế nổi tiếng trên thế giới: Harvard.

Nếu bạn muốn tồn tại lâu dài và càng ngày càng gia tăng lợi nhuận, thì bạn hãy bắt đầu ngay bằng cách xây dựng khách trung thành cho tiệm của bạn, và luôn luôn nhờ họ giúp bạn.

Bạn còn nhớ không: cứ 1 người thì họ có sức ảnh hưởng đến 250 người đấy. Nếu bạn giỏi, và bạn có thể làm vui lòng khách hàng của bạn thì biết đâu chỉ cần năm, mười người thôi, họ cũng có thể giúp cho tiệm của bạn đánh bại tất cả đối thủ trong vùng.

4- Cần Một Hệ Thống Hoàn Chỉnh

Nếu bạn là người suy nghĩ cẩn trọng, thì bạn sẽ nhận ra rằng, muốn duy trì được 3 điều cần có nêu trên một cách hoàn hảo, thì nhất định bạn phải có một hệ thống hoàn chỉnh.

Bởi vì, nếu thiếu một hệ thống hoàn chỉnh thì bạn sẽ không biết: cái gì nên làm trước, cái gì nên làm sau? Cái nào có thể làm được, và cái nào không thể làm được? Cái nào bạn thiếu, và cái nào bạn dư?

Thiếu một hệ thống hoàn chỉnh thì giống như thiếu đường rầy cho xe lửa vậy. Xe lửa có thể chuyên chở rất nhiều “cơ hội quý giá” cho bạn giầu sang, nhưng nếu không có đường rầy cho xe lửa lăn bánh thì xe lửa kia mãi mãi vẫn ở tại sân ga. Bạn có muốn cơ sở thương mại của bạn cứ “dậm chân tại chỗ” không?

Muốn thiết kế một hệ thống hoàn chỉnh cho tiệm Nail của bạn, thì ít nhất bạn phải cần có 7 điều sau đây:

  • Hệ Thống Điều Hành
  • Hệ Thống Quản Trị
  • Hệ Thống Nhân Viên
  • Hệ thống Tài Chánh
  • Hệ thống Tiếp Thị
  • Hệ Thống Huấn Nghệ
  • Hệ thống Nhân Sự

Mỗi hệ thống sẽ là những mắt xích, liên kết lại với nhau thành một sơi dây thừng vững chắc, không những có thể giúp cho tiệm Nail của bạn vững vàng vượt qua sóng gió, mà còn giúp cho bạn có cơ hôi mở rộng thị trường. Lúc đó, bạn không cần phải làm gì hết, chỉ ngồi thu tiền là đủ.

Vì mang tính hệ thống nên đây là một đề tài rất dài, vì vậy, chúng tôi sẽ chỉ chọn về cách Quản Trị để chia xẻ, trong đó liên quan đến làm sao quản lý thợ và làm sao tìm thợ?

LÀM SAO QUẢN LÝ THỢ NAIL?

Có thể nói, trong thương trường, là một người chủ, dù  người chủ đó kinh doanh trong bất cứ một nghành nghề nào, nếu muốn tồn tại và phát triển cơ sở kinh doanh thì người chủ đó cần phải có ít nhất 2 điều vô cùng quan trọng sau đây. Đó là:

  • Có Khách và
  • Có Thợ

“Có khách” để có đủ “sở hụi” cho cơ sở/tiệm được tồn tại, và “có thợ” để phát triển doanh nghiệp một cách lớn mạnh hơn.

Phần đông, các chủ tiệm Nail thường chỉ chú trọng đến yếu tố thứ nhất là “có khách,” mà quên đi yếu tố thứ hai là “có thợ.”

Nếu bất đắc dĩ, phải đặt lên bàn cân xem “có khách” quan trọng hơn, hay có thợ” quan trọng hơn, thì chắc chắn, bàn cân sẽ nghiêng về phía “có thợ.”

Tại sao?

Thứ nhất: Vì không có thợ thì khách có đông bao nhiêu, cũng vô dụng. Vì sao?  Vì không có người phục vụ thì khách cũng bỏ đi.

Thứ hai: Dù có đông khách bao nhiêu, mà nếu thợ “quậy” làm mất lòng khách thì khách cũng sẽ bỏ đi.

Như vậy, cả 2 trường hợp nêu trên, đều dẫn đến tình trạng cơ sở/tiệm sẽ rơi vào tình trạng thiếu khách, rồi rơi vào cảnh thiếu hụt tài chánh xoay sở, rồi dẫn đến lụn bại, và cuối cùng là đóng cửa.

Ngược lại, tuy tiệm có ít khách, nhưng có đủ thợ, và thợ biết cách chiều lòng khách thì khách sẽ giới thiệu thêm người quen, bè bạn của họ cho cửa tiệm, khiến cho cơ sở/tiệm ngày càng gia tăng lợi nhuận, phát triển lớn mạnh trong tương lai.

Nếu phải ví “có khách” và “có thợ” như 2 con gà “đẻ trứng vàng”, thì con gà “thợ” là vàng 24, còn “khách” chỉ là vàng 14 mà thôi.

Giá trị của “có thợ” so với giá trị của “có khách” thì “cao” hơn một bậc, hay nói một cách đơn giản hơn là quan trọng hơn “một cấp.”

Tiếc thay, các chủ tiệm Nail vì không hiểu, hay vì không thể thẩm định được đúng mức giá trị trên bàn cân, nên thường, chỉ biết chú trọng đến phần “có khách,” mà quên mất phần “có thợ.”

Có thể nói, 95% các chủ tiệm Nail Việt đều xuất thân từ thợ mà ra. Cho nên, đứng về góc độ hiểu được tâm lý của một người thợ như thế nào thì người chủ tiệm Nail Việt là rành nhất.

Nhưng khổ thay, khi đi làm thợ cho người khác thì chúng ta có khi phải ‘ăn cơm chan trong nước mắt”, nhưng khi làm chủ thì chúng ta cũng khiến cho thợ phải “nước mắt chan cơm”. 

Nói một cách khác, chúng ta một khi trở thành chủ, lại vô tình hay cố tình quên đi giai đoạn khó khăn khi đi làm thợ của mình, để hôm nay không đối sử tốt với thợ của mình.

Và đây là 4 lỗi lầm lớn mà các chủ tiệm Nail thường mắc phải trong quá trình quản lý nhân sự (thợ).

1-Hách Dịch

Cho dù bạn có quyền cao đến mấy, học vấn cao đến đâu, giỏi đến thế nào thì một người chủ/quản lý hách dịch, chỉ khiến cho thợ “sợ” trước mặt chứ không thể khiến cho họ “tâm phục” sau lưng.

Quan hệ giữa chủ/quản lý và thợ cũng như “thuyền” với “biển”. Khi được “nước” thì thuyền “cưỡi” biển. Nhưng khi có “thế” là “biển” nhận chìm “thuyền”.

Khổ thay, các chủ tiệm Nail thường chỉ biết vênh mặt, coi thường thợ; chỉ biết ra oai, không biết quý trọng thợ; chỉ yêu cầu thợ tôn trọng mình, mà không bao giờ tôn trọng lại thợ; chỉ biết phê bình, chửi mắng thợ, nhưng không cho phép thợ bình luận, phê phán về mình.

Đó chính là nguyên nhân đầu tiên, đưa cửa tiệm bước vào con đường suy sụp và thất bại.

 2-Nóng Giận Vô Cớ

Thống kê cho thấy, cứ một lần nóng giận vô cớ của người chủ thì có thể ảnh hưởng rất xấu đến tâm lý làm việc của thợ.

Thế mà, phần lớn các chủ tiệm Nail Việt lại không ý thức được việc này. Họ hay nổi cáu với thợ của họ, và đôi khi, còn coi thợ của họ là chỗ để họ trút những cơn thịnh nộ/giận.

Khi thợ bị xúc phạm, người chủ sẽ rất khó để mà sửa sai và làm cho quan hệ chủ-thợ hòa thuận được như cũ. Hay nói một cách khác hơn, khi đã khứa vào da một lằn sâu rồi thì cho dù có lành lặn sau đó, trên làn da vẫn còn vết sẹo. Và đây cũng chính là nguyên nhân thứ hai đưa tiệm đến vắng khách và vắng thợ.

3-Không Giữ Thể Diện Cho Thợ

Điều tối kỵ của nhà quản lý/chủ tiệm Nail Việt thường vấp phải là: trách mắng thợ ngay trước mặt khách hàng, hoặc trước mặt người thứ ba.

Các nhà tâm lý đều cho rằng, là một người chủ, cần phải tôn trọng thể diện của thợ trước mặt người khác, vì đây chính là điều kiện không thể thiếu, trong việc thiết lập mối quan hệ gần gũi hòa đồng giữa chủ và thợ. Tiếc thay, hình như đây lại là việc hết sức bình thường, xẩy ra liên tục trong các tiệm Nail Việt. Mắng thợ trước mặt khách, hay người thứ ba, là chuyện bình thường.

4-Chia Tua/Phiên

Chia tua/phiên khách cho thợ đã trở thành “vấn nạn” trong quá trình quản lý nhân sự của các tiệm Nail Việt.

Sự phân chia không đồng đều của người quản lý/chủ, sẽ khơi dậy sự thù hằn, oán ghét, đố kỵ giữa các người thợ với nhau, cũng như giữa thợ với chủ. 

Cũng từ sự chia tua/phiên này, tạo ra sự phục vụ cẩu thả để giành khách “sộp”, hoặc chủ muốn dồn khách cho thợ bao trước, khiến cho tiêu chuẩn phục vụ trở nên tồi tệ, dẫn đến mất khách hàng, và cửa tiệm suy sụp.

Và đây là 6 sai lầm không kém nghiêm trọng khác:

Sai Lầm Thứ 1: Không Trao Quyền

Chìa khóa dẫn đến thành công là phải học cách trao quyền hiệu quả, bao gồm cả trách nhiệm, hoàn thành nhiệm vụ, và thẩm quyền cần thiết để thực hiện công việc một cách suôn sẻ.

Tiếc thay, các chủ tiệm Nail Việt thì chả thích tin ai, ngoài mình.

Sai Lầm Thứ 2: Không Thiết Lập Các Mục Tiêu

Không chỉ giao những mục tiêu, chỉ tiêu, trực tiếp cho thợ, mà người quản lý/chủ còn phải bảo đảm, thợ của mình phải đang làm việc hướng đến mục tiêu chung của tiệm. Thiết lập mục tiêu cho thợ là một công việc then chốt của bất cứ một nhà quản lý/chủ tiệm nào muốn thành công.

Tiếc thay, không có bao nhiêu chủ tiệm Nail biết được mục tiêu/mục đích của tiệm mình là gì?

Sai Lầm Thứ 3: Tìm Giải Pháp Vội Vàng

Bất kể vấn đề có khó khăn đến đâu, bao giờ cũng có có một giải pháp để giải quyết. Vấn đề nằm ở chỗ, các chủ tiệm Nail thường nóng lòng đi tìm những giải pháp nhanh gọn, để đốt cháy giai đoạn, mà bỏ qua những biện pháp lâu dài, có thể tốn thời gian hơn để giải quyết đúng đắn hơn. Vì vậy, sau những giải quyết nóng vội là những hậu quả tai hại khôn lường.

Sai Lầm Thứ 4: Không Khuyến Khích Học Hỏi

Tất cả các thợ, dù tài năng hay cẩn thận đến mức nào, cũng có khi mắc phải sai lầm. Sự khác biệt giữa thợ tốt và thợ dở, chính là ở khả năng học hỏi từ lỗi lầm của họ.

Tiếc thay, các chủ tiệm Nail lại không biết tạo ra những môi trường, hoàn cảnh để giúp cho thợ không ngại chấp nhận rủi ro, ngay cả khi, đó là những thất bại liên tục.

Sai Lầm Thứ 5: Không Dành Thời Gian Cho Thợ

Khi một người thợ cần nói chuyện với người quản lý/chủ, với bất kể lý do nào thì người quản lý /chủ phải bỏ hết các công việc sang một bên, và tập trung quan tâm đến người thợ đó.

Nếu như người quản lý/chủ bận, không thể giải quyết ngay thì phải thu xếp một cuộc hẹn khác để nói chuyện với người thợ đó, càng sớm càng tốt.

Tiếc thay điều này lại hiếm xẩy ra trong các tiệm Nail Việt.

Sai Lầm Thứ 6: Không Công Nhận Và Khen Thưởng

Có rất nhiều cách để giúp cho người quản lý/chủ có thể đánh giá và hiểu rõ được thợ của mình.

Đôi khi, chỉ với một chi phí rất nhỏ, hay thậm chí, chẳng mất đồng nào, lại rất dễ thực hiện, và chỉ cần vài phút để hoàn thành. Đó là: nhà quản lý/chủ phải biết dành chút thời gian để công nhận thành tích của thợ đã đóng góp cho tiệm của mình.

Những nhà quản lý/chủ thành công, thường biết những việc gì mà thợ mình làm tốt nhất, và có sự ghi nhận kết quả một cách xứng đáng.

Bạn không nên chỉ biết khuyến khích thợ của bạn bằng tiền thưởng, mà còn phải biết khuyến khích họ bằng những lời khen ngợi khi họ hoàn thành xuất sắc công việc, hoặc có một ý tưởng mới, hay một phương án kinh doanh sáng tạo v.v.

Một lời khen chân thành của bạn, sẽ có tác dụng khích lệ, khuyến khích những người thợ làm việc chủ động, sáng tạo, say mê với công việc hơn. Việc lựa chọn thời điểm, từ ngữ thích hợp sẽ giúp cho việc truyền tải “những lời có cánh” tới thợ của bạn một cách nghệ thuật.

Bạn nên nhớ, là con người, ai cũng thích được người khác biết đến công lao, và đóng góp của mình. Biết khen thưởng đúng cách, đôi khi, chỉ cần vài lời nói chân thành, sẽ khiến cho người thợ đó, có một tinh thần vui vẻ, và gia tăng hiệu suất làm việc, cũng như lòng trung thành với cửa tiệm.

Tiếc thay, những chủ tiệm/quản lý lại không bao giờ làm việc này.

Như vậy, muốn làm nhà quản lý/chủ giỏi, hay thành công thì việc sửa sai 10 điều nêu trên là việc cần phải thực hiện, và phải kèm theo 11 điều cần làm tiếp sau đây:

1-Khiến Trách Đúng Cách

Khen chê là cả một nghệ thuật. Nhiều người quản lý/chủ thường nghĩ rằng, nếu mình nhắm mắt làm ngơ những lỗi lầm của thợ thì sẽ nhận được sự kính trọng của họ.

Đây là sự suy nghĩ sai lầm. Sự suy nghĩ sai lầm này, không những sẽ kéo tiệm của bạn đi xuống, mà còn khiến cho các người thợ khác noi theo, tiếp tục làm lỗi.

Vì vậy, đừng ngần ngại khi phê bình những người thợ không làm tốt công việc được giao. Cùng với đó, bạn cũng nên tìm hiểu nguyên nhân tại sao họ lại làm không tốt nhiệm vụ, tránh đưa ra những nhận xét cá nhân, gây ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa chủ và thợ.

2-Làm Chủ Cảm Xúc

Đây là một kỹ năng, đòi hỏi bạn cần phải thường xuyên rèn luyện. Bởi cảm xúc là thứ khó điều khiển và kiểm soát nhất.

Một phút nóng giận, hay một quyết định cảm tính của bạn, có thể khiến một kế hoạch thất bại, tiệm gặp khó khăn. Vì vậy, kể cả trong lúc bực tức, bạn cũng nên giữ bình tĩnh, tìm ra cách giải quyết, chứ không nên la lối, trút giận vào người khác.

Trút giận lên người khác, chỉ khiến thợ của bạn bị thêm ức chế, và mất hứng thú làm việc mà thôi. Một người quản lý/chủ giỏi phải là người biết kiểm soát tốt cảm xúc của mình.

 3-Xây Dựng Niềm Tin Và Sự Tôn Trọng Lẫn Nhau

Mỗi người thợ của bạn đều khác nhau từ nhân cách, cá tính cho đến cách hành xử. Cho nên, khi bạn là người quản lý/chủ, bạn phải biết cách linh động, điều chỉnh cách thức quản lý sao cho thích hợp để giúp họ thành công.

Hãy đối xử với thợ của bạn bằng sự tôn trọng. Cung cấp những hướng dẫn và cách thức quản lý sao cho hợp lý, hợp tình.

Bất cứ ai, nếu giao tiếp với tinh thần tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, đều thấy rằng, hiệu quả công việc sẽ tốt hơn. Xây dựng niềm tin với thợ của bạn sẽ giúp bạn rút ngắn được khoảng cách giữa mọi người trong khi làm việc.

 4-Đưa Ra Nhiều Lựa Chọn

Chắc chắn khi làm việc, không thể tránh khỏi những lúc bất đồng quan điểm giữa bạn và thợ của bạn. Vì vậy, để giải quyết được vấn đề này, bạn không nên khăng khăng giữ nguyên ý kiến của mình, và bắt thợ của bạn phải làm theo.

Hãy đưa ra nhiều lựa chọn để cả nhóm có thể thảo luận, và cùng chọn ra phương án tốt nhất. Như vậy, không những bạn có thể tháo gỡ được những sự khó khăn, bực dọc của thợ, mà còn tránh gây ra mâu thuẫn và xung đột gia tăng.

 5-Thấu Hiểu Thợ

Để làm được điều này, bạn phải thật sự là một quản lý/chủ luôn theo sâu sát với thợ của mình. Bạn phải biết được năng lực, sở trường, và cách khắc phục những yếu điểm của họ.

Đồng thời, bạn cũng cần tìm hiểu về những khó khăn, trở ngại trong công việc, và những đề nghị của thợ. Từ đó, bạn có thể đặt ra những điều chỉnh phù hợp, cả về cơ cấu tổ chức, cũng như vai trò nhiệm vụ, cụ thể của từng người.

Nếu làm được việc này, chắc chắn, bạn sẽ được thợ tin tưởng và nể trọng, đồng thời, góp phần xây dựng sự đoàn kết trong tiệm, tạo động lực để mọi người cùng tiến lên.

6-Tạo Không Khí Vui Vẻ

Một người quản lý/chủ chuyên nghiệp, luôn có cách để tạo bầu không khí vui vẻ, thoải mái trong mọi tình huống.

Trong những cuộc họp, hay tranh luận căng thẳng về một vấn đề nào đó, nếu có một lời khích lệ, một câu nói hài hước, dí dỏm từ bạn thì sẽ khiến mọi người thoải mái hơn, và biết đâu, công việc sẽ đạt hiệu quả cao hơn.

Bên cạnh công việc, bạn nên học cách gần gũi lại với mọi người, thông qua các hoạt động như vui chơi, giải trí,v.v.

Tình cảm giữa các thợ trong tiệm là một trong những đóng góp quan trọng vào thành công của tiệm, và giúp giảm thiểu các xung đột khi làm việc.

7-Đưa Ra Lời Khuyên Hữu Ích

Là người quản lý/chủ giỏi, bạn cũng cần phải có kỹ năng lắng nghe những ưu tư, thắc mắc của thợ, và chia xẻ với họ bằng những lời khuyên hữu ích.

Khi có vấn đề rắc rối, bạn phải đặt mình vào hoàn cảnh cụ thể, để từ đó đưa ra lời khuyên, và có hướng giải quyết hợp tình, hợp lý.

Như vậy, sự tương tác giữa bạn với thợ sẽ tăng lên đáng kể, và họ sẽ cảm thấy gần gũi hơn với bạn. Khi đó, bạn không chỉ thu được những thông tin cần thiết, thấu hiểu tâm tư, nguyện vọng của thợ, mà còn là hình thức khích lệ, khuyến khích để họ làm việc tốt hơn.

 8-Công Bằng

Khi làm việc, bạn hãy bỏ qua hết sự thù hằn, ý kiến cá nhân, không chấp nhất những chuyện nhỏ, tỵ nạnh để giảm thiểu tối đa sự va chạm, mâu thuẫn… với thợ.

Một người quản lý/chủ tốt, sẽ biết cách làm việc và đưa ra những quyết định công bằng để dẫn dắt mọi người cùng hăng say làm việc, và hướng đến những mục tiêu chung; chứ không phải chăm chăm xét nét, và phán đoán dựa trên cảm tính cá nhân.

Sự công bằng của bạn, còn khuyến khích mỗi thợ nỗ lực làm việc, để phát huy hết khả năng của mình đem lại thành công trong công việc.

Việc giao tiếp hiệu quả với thợ của bạn, không phải từ “trên trời rơi xuống”, hay một sớm một chiều mà được. Mà đó là, cả một quá trình dài, tích luỹ liên tục trau dồi và rèn luyện.

Đây cũng là một công cụ hỗ trợ đắc lực cho công việc và sự nghiệp lâu dài của bạn. Vì vậy, nếu bạn muốn trở thành một người quản lý/chủ được thợ yêu quý và tôn trọng, hãy luyện cho mình kỹ năng trên, thành công sớm sẽ mỉm cười với bạn.

9-Lắng Nghe

Có hàng ngàn lý do khiến thợ của bạn trở nên căng thẳng, không hài lòng với tiệm. Nếu không được giải toả sớm, việc các thợ của bạn sẽ ra đi là điều không tránh khỏi. Có một nghịch lý là, càng ở vị trí cao, bạn càng khó nghe được ý kiến phản hồi từ thợ. Hãy dành chút thời gian để trực tiếp lắng nghe mọi nguyện vọng của thợ.

Đây là cách dễ dàng nhất, thể hiện sự quan tâm và phá bỏ rào cản không đáng có giữa chủ và thợ.

10-Tạo Mục Tiêu Chung, Cùng Thợ Hướng Tới

Thợ sẽ vô cùng thích thú và vui vẻ, nếu biết việc mình làm đang đóng góp, hướng đến một sứ mệnh lớn lao.Việc truyền những thông tin cụ thể, mạnh mẽ như “tốt nhất”, ” lớn nhất”, “giỏi nhất”, thường tạo động cơ làm việc nhanh và hiệu quả cho mỗi thợ.

Qua mục tiêu chung hướng đến, kích thích sự sáng tạo của thợ qua các ý tưởng, đề xuất, đóng góp. Điều quan trọng, hãy luôn để thợ biết ý tưởng đóng góp của họ luôn được lắng nghe và đánh giá cao.

11-Chiêu Đãi Thợ

Việc thỉnh thoảng được bạn chiêu đãi đi ăn, mua quà tặng, nhìn có vẻ đơn giản, nhưng dễ dàng mang lại hiệu quả cao.

Đây là cách thức dễ nhất để thợ cảm nhận được sự quan tâm của bạn dành cho họ. Vài ý tưởng như, thỉnh thoảng mời thợ ăn trưa, mời về nhà dự tiệc cuối tuần, cũng là cách thức khích lệ thợ, mở rộng giao lưu ngoài công việc, họ nên gắn bó với nhau hơn.

Quản trị nhân sự luôn là bài toán khó khăn nhất đối với người quản lý/chủ doanh nghiệp. Tiệm càng lớn bao nhiêu, càng khó quản lý thợ bấy nhiêu.

Sự thật, dù bạn có toàn quyền sa thải thợ, nhưng sự ổn định nội bộ là yếu tố tiên quyết để tiệm phát triển. Nhân tài cũng không dễ kiếm chút nào. Do đó, trước khi ra quyết định cuối cùng, có lẽ bạn nên nỗ lực để giúp những thợ “khó nhằn” này thích ứng với tiệm.

Sau đây là 5 cách ứng phó với thợ “khó nhằn” của bạn.

Khi phải đối diện với các vấn đề liên quan đến tính cách của thợ, các nhà quản lý/chủ thường có hai hướng giải quyết. Một là đối đầu, dẫn đến thái độ thù nghịch ngày càng gia tăng, hai là mặc kệ, và để tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Thay vì, cứng nhắc áp dụng các quy định, bạn có thể sử dụng vài cách mềm dẻo hơn để hướng thợ theo cách có lợi cho bản thân họ, cho đồng nghiệp lẫn cho tiệm.

1-Thợ Tự Kiêu

Thợ tự kiêu là thợ, hay thổi phồng tầm quan trọng của mình, khao khát sự chú ý và khen ngợi. Họ tự kiêu và thiếu năng lực đồng cảm với người khác. Họ sẽ không quan tâm những gì người khác đang cảm thấy, và đó là một nhược điểm rất lớn tại nơi làm việc.

Ưu Điểm

Điều thú vị là, họ sẽ làm tốt khi nắm giữ các vị trí quyền lực. Bởi vì, họ rất nghiêm túc với thành quả công việc, và đánh giá cao quyền lực. Sự thực là, hầu hết những người có tố chất quản lý/chủ đều có ít nhiều chút tự kiêu.

Nên Tránh:

Nếu bạn chọn cách nói thẳng với họ rằng: hành vi của họ sẽ làm cho người khác cảm thấy khó chịu, hoặc việc đó gây thiệt hại cho tiệm, (có thể có hiệu quả với một số thợ khác), nhưng với những người thợ tự kiêu này thì không nên. Bởi vì, những thợ tự kiêu này, họ rất nhạy cảm với những lời chỉ trích, và có khả năng phản trả lại bạn rất mạnh mẽ.

Cách Giải Quyết:

Nếu bạn muốn giữ những người này, và muốn họ cống hiến cho công việc, bạn phải đưa ra những lợi ích đi kèm với trách nhiệm. Đó là thứ duy nhất khiến họ chú ý, và đánh giá cao.

2-Thợ Thụ Động

Thợ thụ động, là thợ sẽ hứa hẹn giúp bạn hoàn tất công việc, nhưng sau đó lại không, hay họ sẽ xuất hiện vào những giây phút cuối cùng. Người thợ thụ động hay tạo ra gây hấn như một hình thức biểu hiện của sự tức giận gián tiếp.

Nếu bạn muốn thử tìm hiểu lý do khiến họ tức giận và cố gắng giải quyết vấn đề thì bạn sẽ thất vọng. Vì đó là một dạng, rối loạn tính cách, nên bạn phải tính toán cẩn thận.

Ưu Điểm

Không giống như thợ tự kiêu, thợ thụ động có khả năng đồng cảm khá cao và họ cũng muốn thăng tiến trong môi trường làm việc. Cho nên, bạn có thể sử dụng cả hai đặc điểm này để thúc đẩy họ. Chủ yếu là bạn phải đặt kỳ vọng rất rõ ràng cho họ.

Một điều cần chú ý là phản ứng của riêng bạn với những người này. Họ sẽ khiến cho bạn “tiến thoái lưỡng nan”, khiến cho bạn cảm thấy vô dụng, vì không kiểm soát được tình hình, và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ có thể kiểm soát bạn, mà bạn không hề biết.

Cách Giải Quyết:

Cách duy nhất là, nói rõ những gì bạn cần từ họ, và khi nào là thời hạn phải hoàn thành. Ví dụ như: tuần này có khách A, B, C cần làm, và họ phải tường trình lại cho bạn hàng ngày.

Bạn cần kiểm soát chặt chẽ tiến độ công việc của những người này, nếu không họ sẽ khiến tất cả sẽ “phát điên”.

3-Thợ Nhiều Chuyện

Tiệm nào cũng sẽ có một số thợ thích nhiều chuyện. Nhưng nếu một trong những thợ của bạn thường xuyên nói xấu về bạn, nói xấu những người khác trong tiệm, và gây ra mâu thuẫn nội bộ thì đó là hành vi phá hoại, và bạn cần phải giải quyết chuyện này.

 Ưu Điểm

Về mặt tích cực, những người nhiều chuyện này thường có kỹ năng giao tiếp và làm việc với người khác khá tốt. Họ thích trò chuyện. Vì vậy, Bạn có thể phân công cho họ một công việc giúp họ phát huy khả năng này, như bán hàng chẳng hạn.

 Cách Giải Quyết:

Giải pháp tốt nhất là, gọi những thợ này vào nói chuyện trực tiếp, giải thích việc nhiều chuyện của họ không ích lợi gì cho môi trường làm việc. Thu hút sự chú ý của họ sẽ giúp ngăn chặn họ tiếp tục lan truyền những tin đồn ác ý.

Nếu bạn thẳng thắn trao đổi với họ và giải thích lý do tại sao những tin đồn này gây hại cho tiệm của bạn thì họ sẽ có lý do chính đáng, để không muốn tham gia vào việc đồn thổi những chuyện khó tin.

4-Thợ Hay Nổi Giận

Một số người, để đối phó với những căng thẳng tại nơi làm việc, họ hay dùng cách buộc tội đồng nghiệp về những hành động xấu của họ, hay lớn tiếng với những người khác, và không ngần ngại thể hiện sự bực bội và tức giận.

Đây là một trong số những kiểu thợ “khó khăn nhất”, mà bạn sẽ phải đối phó.

Dù gì, bạn cũng đừng để họ tiếp diễn tình trạng này. Đó là những hành vi không thể chấp nhận được. Họ phải hiểu rõ giới hạn của mình. Vì những cơn giận của họ sẽ phá hủy tâm trạng tích cực, cũng như các mối quan hệ tại nơi làm việc. Tệ hơn, nó sẽ dẫn đến những hành vi bạo lực, thiếu kiểm soát.

Cách Giải Quyết:

Ở vai trò quản lý/chủ, bạn phải luôn hiểu rõ tác hại của việc giận dữ, và thường xuyên học cách kiểm soát nó, hoặc phải có ai đó thuộc bộ phận nhân sự, thường xuyên nhắc nhở bạn.

Hãy tạo điều kiện để những thợ nóng tính này được tư vấn tâm lý và trò chuyện thẳng thắn về các vấn đề mà họ đang gặp phải. Một tiệm luôn trong tình trạng căng thẳng là một tiệm không thể phát triển nhanh và mạnh được.

5-Thợ Thích Đổ Lỗi

Những người thợ này, luôn khiến cho người khác cảm thấy có lỗi, vì đã làm điều gì đó sai trái với họ. Bất kỳ điều gì không tốt xẩy ra cho họ, họ đều quy trách nhiệm cho người khác.

Nên Tránh:

Thay vì ra lệnh, chỉ thị “anh/chị phải làm thế này, phải làm thế kia,” bạn nên dùng những câu như:

“Tôi nghĩ anh/chị nên làm cách này tốt hơn”, “Anh/chị nghĩ nên làm thế nào?” để cho họ lựa chọn, và chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.

Những người này chỉ thích hợp làm những công việc độc lập mà thôi. Đưa họ vào nhóm hay làm việc chung, chỉ gây thêm bất đồng và chia rẽ.

Cách Giải Quyết:

 Để đối phó với những thợ này, bạn cần nói rõ cho họ biết, những lời nhận xét và quan điểm của họ là không đúng với tình hình thực tế, cũng như ảnh hưởng xấu đến đồng nghiệp trong tiệm. Những người này hoàn toàn yếu kỹ năng giao tiếp, cũng như không quan tâm đến cảm nhận của người khác.

Đó là những nét căn bản trong phương pháp quản lý mà bạn có thể ứng dụng.

KIẾM THỢ BẰNG CÁCH NÀO?

Có cả trăm cách để kiếm thợ như: đăng báo, quảng cáo trên radio, TV, quảng cáo trên websites, quảng cáo nơi các tiệm thực phẩm, v.v.

Nhưng quan trọng nhất, bạn phải biết mục đích của bạn muốn kiếm thợ loại nào?

Nếu ngay cả bạn cũng không biết mục đích, muốn và cần của bạn là gì? Khách hàng của bạn muốn gì và cần gì?, thì cho dù bạn có mướn được thợ, mà không đáp ứng được những nhu cầu của bạn và khách hàng của bạn, thì cũng trở nên vô dụng.

Bạn vừa tốn tiền quảng cáo, mà vừa lại bực mình. Do đó, trước khi đăng quảng cáo mướn thợ, bạn phải tìm hiểu về mục đích, muốn và cần của bạn trước tiên.

Sau khi tìm hiểu xong mục đích muốn và cần của bạn, thì bạn mới phát thảo mẫu quảng cáo như thế nào để tìm đúng được loại thợ mà bạn mong muốn.

Thí dụ: tiệm của Bạn là khách sang, cần thợ có tay nghề giỏi. Như vậy, trong 5 loại thợ, thì thợ tự kiêu chính là thợ bạn phải tìm. Cách thức quảng cáo và nội dung quảng cáo cho mỗi loại thợ sẽ khác nhau. Đơn cử như sau:

BẠN LÀ NGƯỜI TỰ KIÊU?

Nếu bạn tự kiêu…bạn có tay nghề giỏi?

Nếu bạn tự kiêu…bạn có khả năng… khiến cho các khách hạng sang của chúng tôi phải vừa lòng?

Nếu bạn tự kiêu… dám gánh trách nhiệm?

Khách hàng chúng tôi và chúng tôi sẵn sàng Thách Thức bạn.

Nếu bạn chứng minh… bạn đúng là người tự kiêu.

Chúng tôi sẽ thua bạn ½ tuần lương.

Nếu bạn chưa đủ “tự kiêu”,

Xin miễn gọi: 123.345.5678

Dĩ nhiên, đây chỉ là mẫu quảng cáo để bạn tham khảo, và chắc chắc, bạn sẽ chưa bao giờ đọc được mẫu quảng cáo kiểu này.

Nhưng đây là mẫu quảng cáo khá thú vị, vì bạn biết, bạn đang muốn gì, bạn đang cần gì, và bạn cũng biết được cá tính của thợ tự kiêu là gì, và họ có khả năng gì. Bạn dám thách thức họ, và họ cũng sẽ sẵn sàng “khiêu chiến” với bạn.

Đi làm mà có người chủ biết thưởng thức được tài năng của mình là một chuyện rất hiếm xẩy ra.

Cho nên, khi có người chủ biết thưởng thức họ, họ sẽ trung thành hơn, và làm việc sốt sắng hơn. Thêm vào đó, bạn sẽ tránh gặp phải những người thợ “dở dở ương ương” sẽ khiến cho khách của bạn sẽ bất mãn vì phong cách phục vụ, và sẽ bỏ đi.

Tóm lại, muốn tìm thợ thì không khó, nhưng khó nhất là: bạn đã biết làm Chủ hay chưa?

Nếu bạn chưa hoàn thiện được 10 điều sai lầm, và 11 điều cần có, thì cho dù, bạn có tốn bao nhiêu tiền, dùng bao nhiêu quyền lợi để kéo thợ về tiệm bạn, bạn cũng sẽ luôn “khát” thợ. Vì sao? Vì chẳng có thợ nào chịu nổi tánh khí “tam bành lục tặc,” hay cư xử không công bằng của bạn cả.

Đó là chưa kể “lời đồn” khó đỡ. Cho nên, trước khi muốn tìm thợ, thì bạn phải biết làm Chủ đã.

Khi bạn làm Chủ đúng cách thì thợ của bạn sẽ giới thiệu bạn bè của họ cho bạn. Họ sẽ lôi kéo bạn bè của họ, mà không cần đến bạn phải ra tay. Và nếu như, bạn có phải ra tay thì bạn phải biết, bạn sẽ thích hợp với loại thợ nào? Tiệm và khách của bạn sẽ thích hợp với loại thợ nào? Rồi bạn sẽ soạn mẫu quảng cáo thích hợp cho mẫu người đó mà thôi. Đừng có đăng quảng cáo theo kiểu chung chung như trên các mặt báo:

Cần Thợ Nail

Tiệm ở ABC, cần thợ Nail kinh nghiệm, biết làm bột.

Bao lương $800-$900. Tiệm vùng Mỹ Trắng Tip cao,

Làm việc vui vẻ, thoải mái.

Xin liên lạc 123.234.3456

Bạn hãy thử so sánh mẫu quảng cáo này với mẫu quảng cáo thí dụ ở trên xem, có khác biệt hay không? Nếu bạn là người tự kiêu, bạn sẽ hứng thú với mục quảng cáo nào?

Hãy bắt đầu bằng cách nhìn lại chính bạn. Và bạn chỉ có thể là một người Chủ thật sự, khi bạn có thể làm chủ được những cảm xúc của bạn.

Có thể nói, tất cả các bí quyết để quản lý thợ của bạn có thành công hay không, đều phụ thuộc vào cách bạn kiểm soát cảm xúc của bạn có vững vàng hay không.

Nếu bạn không thể kiểm soát được cảm xúc của bạn một cách vững vàng, thì suốt đời bạn sẽ mãi là người chủ “khát” thợ hay “đói” thợ mà thôi.

Thất bại hay thành công trong cửa tiệm hay cuộc đời của bạn, không nằm trong tay thợ của bạn, hay của người khác, mà đang nằm trong chính đôi tay của bạn.

Hãy trở về với chính bạn, và tìm xem mục đích sống của bạn là gì? bạn Muốn gì? và Cần gì?

TIỂU NHÂN – QUÝ NHÂN

album-art

00:00

TẢI MP3 – QUẢNG BẢO TÂM
TẢI MP3 – MỸ HƯƠNG TRẦN

Bạn Thân Mến,

Nói đến hai chữ Tiểu Nhân thường khiến chúng ta liên tưởng đến một người thủ đoạn, xấu xa, chuyên làm chuyện xấu hại người, hay tạo ra những hành động gian ác làm cho người khác tang thương, khốn khổ, v.v.

Ngược lại, hai chữ Qúy Nhân thường khiến chúng ta liên tưởng đến một người tốt bụng, thích giúp người, luôn làm những việc tốt đem đến lợi ích an sinh cho mọi người, v.v.

Trong Ngã Thức của chúng ta, chúng ta đều có sẵn hai con người này, vừa là tiểu nhân, vừa là qúy nhân.

Có khi, trong một ngày, chúng ta vừa là tiểu nhân, khi đi nói xấu người đồng nghiệp của mình với ông chủ. Nhưng khi tan sở, thấy một bà lão mù lòa đi qua đường, chúng ta lại vui vẻ sẵn sàng dừng xe lại, dắt bà cụ qua đường như một quý nhân.

Câu chuyện sau đây, liên quan đến Tiểu Nhân và Quý Nhân.

Là một chuyên gia về thuế vụ, trong hơn 30 năm, cô đã không biết bao nhiêu lần đại diện cho thân chủ của cô để giải trình những kiểm toán của cơ quan thuế vụ.

Có những lần cô đại diện thành công và cũng lắm lần cô thất bại. Từ ngày tham gia sinh hoạt về tâm linh với chúng tôi, chúng tôi hướng dẫn cô cầu nguyện, nên cô luôn đạt được kết quả tốt, luôn đạt được những được những thỏa thuận trọn vẹn đôi bề.

Sáng nay, cô liên lạc với chúng tôi, vì đây là một trường hợp rất đặc biệt. Thân chủ của cô có vấn đề liên quan đến sở thuế, số tiền lên đến cả triệu đô, nên cô muốn chúng tôi hỗ trợ cùng cầu nguyện với cô để giúp cho thân chủ của cô đạt được ước nguyện.

Vì chúng tôi và cô nói chuyện qua hình ảnh, nên chúng tôi thấy trên bàn thờ của cô, có để một xấp hình. Chúng tôi thắc mắc và hỏi cô hình đó là hình gì? Và cô cho biết đó là hình của tiểu nhân.

Cô là người Việt gốc Hoa, nên theo phong tục của người Hoa, khi gặp một rắc rối gì với ai, họ đi mua hình tiểu nhân về, và đập trên hình đó cho hết rắc rối.

Khi nghe xong, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên, vì chuyện cô cần đi giải quyết với nhân viên thuế vụ là việc lớn liên quan đến cả triệu đô.

Việc mà cô cần, là phải gặp được qúy nhân, để người này có thể giúp cho cô và thân chủ của cô đạt được điều cô mong muốn. Nhưng ở đây, cô lại có suy nghĩ rằng, nhân viên thuế vụ đang đem đến rắc rối cho thân chủ của cô là tiểu nhân, nên cô đi mua hình tiểu nhân về đập.

Trong xấp hình có đến 120 hình tiểu nhân, có nghĩa là, có đến 120 người sẽ chỉa mũi giáo về một mình cô thì làm sao một mình cô có thể chống chọi cho được.

Thay vì, gọi là tiểu nhân, chúng tôi đề nghị cô gọi là qúy nhân. Thay vì, đem 120 tiểu nhân đi đập thì đem hình 120 nhân đó để lên một nơi trang trọng, và hướng về nhờ họ giúp đỡ.

Buổi hẹn của cô với nhân viên thuế vụ lúc 10 giờ. Trước ngày hẹn, cô và thân chủ của cô không đặt qúa nhiều hy vọng vào việc điều đình hồ sơ được miễn thuế hơn 35%. Nhưng sau buổi kiểm toán, cô đã điều đình được lên đến 57%. Có nghĩa là, thân chủ của cô, thay vì trả một triệu đô tiền thuế thì nay chỉ còn trả $430,000.

Sau khi điều đình xong, cô gọi điện thoại cám ơn chúng tôi.

Cô cho biết, quả thật, khi cô thay đổi hai chữ tiểu nhân qua quý nhân, và luôn nghĩ đến họ sẽ giúp đỡ cô thì kết qủa đạt được không thể ngờ.

Cô kể, sở dĩ cô phải đi mua hình tiểu nhân, vì người nhân viên của sở thuế là người đã gieo rắc những thiệt hại nặng nề cho thân chủ của cô, rất nhiều lần trong qúa khứ. Người nhân viên này, với cô như một hung thần, luôn bắt từ những lỗi nhỏ nhặt nhất.

Nhưng lạ thay, khi gặp người nhân viên này, cô không nghĩ anh là tiểu nhân, mà là quý nhân sẽ giúp đỡ cho cô và thân chủ của cô.

Thay vì, như những lần trước, cô tìm đủ mọi lý do để bao biện cho những lỗi từ thân chủ của cô, thì lần này, cô lại đem những khó khăn mà thân chủ của cô đang đối mặt, trình bầy một cách chân thật, và yêu cầu sự giúp đỡ của anh ta.

Không như những lần trước, anh hạch sách đủ điều, lần này, anh lại chú tâm lắng nghe, đưa ra những lời đề nghị , và sau một lúc suy nghĩ thật lâu, anh đã quyết định giảm đến 57%.

Đối với cô đây là điều không tưởng, vì với định kiến của cô trước đây với người nhân viên sở thuế “tiểu nhân” này, giỏi lắm anh chỉ chấp nhận khoảng 35%.

Cô cũng chia xẻ, với phong tục đập tiểu nhân có cả ngàn năm của người Trung Hoa, biết bao thế hệ tin tưởng và áp dụng thì ra lại sai đến mức độ nghiêm trọng.

Bây giờ thì cô mới vỡ lẽ ra, khi muốn sử phong tục nào thì phải hiểu cho rõ nếu không thì tai hại khôn lường.

Câu chuyện thứ hai chúng tôi muốn chia xẻ với bạn là câu chuyện về những người vô gia cư (homeless) tại thành phố Thiên Thần (Los Angeles).

Khi bạn có dịp ghé thăm vào khu chợ bán sỉ về hoa và vải vóc thì bạn sẽ đối diện với những người vô gia cư đang sinh hoạt tại đây.

Chính quyền sở tại đã tốn biết bao ngân sách để giải quyết, cũng như, có vài vị thị trưởng đã bị truất phế về việc không thể giải quyết được vấn đề của những người vô gia cư.

Mạc dù, chính quyền đã xây dựng những căn nhà cho những người vô gia cư. Tuy mỗi người đều có giường ngủ riêng, nhưng lại không có nơi để giữ “tài sản” của những người vô gia cư trên những xe đựng thức ăn của họ. Cho nên, cuối cùng, những người vô gia cư cứ ra, chiếm lòng lề đường, căng bạt làm nhà, để bảo vệ “tài sản” riêng của họ.

Sinh hoạt mỗi ngày của những người vô gia cư là đi xin tiền những khách đi mua hàng. Nếu khách đi mua hàng có những cử chỉ coi thường họ, thì họ thường gây hấn, khiến cho nhiều khách hàng sợ hãi.

Phần đông những khách hàng khi đi qua khu vực này để mua hàng, thường quay kính xe lên, và khóa cửa thật chặt. Khi gặp những người vô gia cư, họ tránh tiếp xúc về mắt, và thường ngó lơ đi chỗ khác, khi liếc nhìn thấy nhưng người vô gia cư di chuyển trên đường.

Công việc của chúng tôi liên quan đến vải vóc, cho nên, ngày nào chúng tôi cũng tiếp xúc với những người vô gia cư. Có lẽ, vì chúng tôi biết, trong mỗi con người chúng ta ai cũng có tiểu nhân và quý nhân, cho nên, thay vì nhìn họ như tiểu nhân thì chúng tôi lại nhìn họ là quý nhân.

Mỗi lần gặp họ, chúng tôi luôn mở cửa xe xuống, chào hỏi họ rất chân thành. Chúng tôi mỉm cười với họ, chúng tôi vẫy tay chào họ. Cứ mỗi lần khi chúng tôi tìm chỗ đậu xe thì họ lại luôn tìm chỗ cho chúng tôi, và tự nguyện đứng trông xe cho chúng tôi để không bị đập phá.

Cứ mỗi lần như thế, chúng tôi luôn cám ơn họ, và có tặng lại họ chút tiền. Nhưng họ không bao giờ nhận, mặc dù, với những người khác, gần như họ dùng cách “bắt buộc” phải cho, nếu không muốn chiếc xe hay người có vấn đề.

Có một lần, chúng tôi có nói chuyện với một người vô gia cư. Nói thật, nếu nhìn tướng của anh thì ai cũng hú hồn. Vừa cao to, mình lại xâm đầy hình vẽ. Khuôn mặt dữ dằn, lúc nào cũng như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

Khi chúng tôi hỏi anh tại sao lại tự nguyện đứng coi xe cho chúng tôi? Anh trả lời: Vì tôi cảm được sự tôn trọng của bà đối tôi là thật, nên tôi cũng tôn trọng lại bà.

Câu trả lời của anh đã dậy cho chúng tôi một bài học vô cùng quý giá.

Khi cư xử với ai, nên đem lòng chân thành của mình để cư xử, mà không cần phải giải thích. Vì khi chúng ta có đủ chân thành thì người kia, họ sẽ cảm được.

Cho nên, nếu chúng ta chưa đủ chân thành, hay có những sự nghi ngờ, hay chỉ làm vì hình thức, thì người kia họ cũng cảm ra được.

Chúng ta có thể đánh lừa chính chính ta nhưng với người khác, họ sẽ cảm được cái thật của chúng ta.

Nếu chúng ta chịu học hỏi, chịu sửa sai, chúng ta có thể dựa vào cái cảm của người khác về chúng ta, làm thước đo cho chính chúng ta.

Dĩ nhiên, đó không phải là thước chuẩn, những vẫn có giá trị, còn hơn là, chúng ta cứ tin tưởng vào chính chúng ta mà có khi vô cùng thiếu chính xác.

Tiểu Nhân hay Quý Nhân thì tùy mỗi người chúng ta muốn chọn thế nào. Với chúng tôi, chúng tôi chỉ chọn Quý Nhân nên Tiểu Nhân gần như không cần quan tâm đến.

Khi cư xử với bất cứ ai, chúng tôi luôn luôn quan sát và nhìn sâu để tìm ra “điểm son” của họ. Điểm son là những ưu điểm, những tính chất, cá tính làm cho họ thành quý nhân.

Chúng tôi cư xử với họ như những quý nhân mà không có sự phân biệt giai cấp, giầu nghèo, có danh hay không, có địa vị hay không?

Cuộc đời của chúng tôi đã là U70, chúng tôi chỉ toàn gặp quý nhân, còn bạn, bạn có gặp được nhiều quý nhân không?

CẦU NGUYỆN

album-art

00:00

TẢI MP3 – CHÂN THƯỜNG LƯU

TẢI MP3 – DIỆU LIÊN

Bạn Thân Mến,

Hai chữ cầu nguyện thì chẳng có gì là xa lạ với chúng ta, vì ít nhất trong đời, ai trong chúng ta cũng đã từng cầu nguyện.

Nếu bạn để ý, bạn thấy hai chữ cầu nguyện luôn đi chung với nhau và thành một từ ghép. Ý nghĩa của từ ghép này như thế nào thì chắc bạn đã hiểu, và câu chuyện hôm nay là một câu chuyện mà chúng tôi vô tình nghe được sự chia xẻ từ chính người ca sĩ đó.

Câu chuyện bắt đầu, khi người ca sĩ này có đam mê ca hát nhưng gia đình lại muốn anh phải hoàn thành việc học vấn trước. Với niềm đam mê ca hát, anh đã ngồi xuống nói chuyện với mẹ của anh, hãy cho anh thỏa mãn đam mê của anh trong vài năm, nếu không thể phát triển được trong nghành giải trí thì anh sẽ quay về đi học.

Vì thương con, nên cuối cùng mẹ anh cũng đồng ý, và anh bắt đầu rời quê lên thành phố để tìm cơ hội phát triển. Vì chỉ là đam mê, và được trời phú cho có giọng hát, nhưng chưa qua quá trình đào tạo, nên tiếng hát của anh cũng chưa được ai biết đến nhiều.

Cuộc sống nơi đô thị khá khó khăn, vì mưu sinh, nên ban ngày anh phải đi làm phục vụ, và chỉ có thể đi hát ban đêm tại những tụ điểm, hay hát cho những tiệc đám cưới.

Anh kể, khi đi hát tại các tụ điểm, công việc chính của anh là hát vào những khoảng trống, khi mà các ca sĩ chính chưa đến kịp, hay vì một lý do nào đó đến trễ hay vắng mặt.

Những lúc đứng trong cánh gà, anh thường hay cầu cho những người ca sĩ chính bị bể bánh xe, hay bị một sự cố nhỏ nào đó khiến họ bị trễ, để anh được hát, được thỏa mãn đam mê của mình.

Cho đến một đêm, vì người ca sĩ chính đến trễ, nên anh được chọn để hát “lấp vào khoảng trống”. Không biết vì chọn đúng bài hát, hay vì người khán thính giả có sự đồng cảm, mà sau khi nghe anh hát xong thì người khán thính giả đó bước lên sân khấu, và tặng cho anh $50,000. Người khán thính giả đó nói rằng, giọng ca của anh rất hay và muốn anh hát thêm một bài nữa.

Cầm trong tay $50,000 đồng, anh vô cùng cảm động, và tính sẽ hát tiếp một bài nữa theo yêu cầu của vị khán thính giả đã tặng tiền cho anh.

Đúng lúc anh chuẩn bị hát, thì ông bầu sô ra hiệu cho anh ngừng, vì người ca sĩ chính đã đến, và anh phải nhường lại sân khấu. Anh nghẹn ngào xin lỗi vị khán thính giả, và yêu cầu vị khán thính giả đó, lên lấy lại số tiền thưởng cho anh.

Đêm hôm đó, ngoài trời đổ mưa, anh không biết lúc đó là trời mưa vì trời thương xót cho anh, hay là những giọt nước mắt xót xa trong lòng anh. Và đây, cũng là lần đầu tiên, anh mới xác định được mục đích của anh rõ ràng.

Anh muốn anh trở thành một ca sĩ nổi tiếng chứ không phải chỉ là người đi hát vì đam mê. Khi đã xác định được mục đích, anh mới cầu xin tổ nghiệp phù hộ độ trì cho anh trở thành một ca sĩ nổi tiếng, và anh nguyện sau này, khi anh nổi tiếng, anh sẽ giúp đỡ những người có đam mê về ca hát như anh, không phải chịu những uất ức khi hát “lấp vào khoảng trống” như anh đêm đó.

Trải qua hơn mười năm, lời cầu xin của anh mới trở thành hiện thực. Anh trở thành ca sĩ nổi tiếng, và là ca sĩ chính cho những tụ điểm.

Mỗi lần anh đến tụ điểm, anh luôn yêu cầu bầu sô cho những người đam mê được hát trước, và anh sẵn sàng chờ đợi cho đến phiên anh. Nếu bầu sô không chịu thì anh cũng sẽ đi về, không hát.

Câu chuyện của anh chàng ca sĩ này, sỡ dĩ, chạm vào trái tim của chúng tôi, vì hai chữ cầu nguyện.

Cầu có nghĩa là mong muốn một điều gì đó sẽ xẩy ra đúng với ý mình mong muốn. Và Nguyện là khi đạt được điều cầu mong muốn rồi thì sẽ đi thực hiện việc giúp người khác đạt được đúng điều mình cầu được.

Vì có thời gian dài sinh hoạt trong tâm linh, nên hai chữ cầu nguyện với chúng tôi khá quen thuộc. Tất cả những người quen của chúng tôi, khi đến sinh hoạt với chúng tôi, đều hiểu rất rõ ràng về định nghĩa của hai chữ cầu nguyện này.

Bởi vì, chỉ có cầu mà không có nguyện thì chỉ là cầu suông vô ích, và nếu như không có cầu, không có mục đích, thì nguyện giúp được gì cho ai, khi cả chính mình cũng không biết rõ mục đích của mình là gì.

Cho nên, nếu đem tách riêng hai chữ cầu và nguyện thì cả hai đều không đạt được kết quả, nhưng khi đem cầu và nguyện gắn vào nhau, thì lại mang một định hướng hết sức rõ ràng.

Vì Cầu sẽ là mục đích mình muốn đạt đến, và Nguyện giúp đỡ người khác cũng đạt được như mục đích của mình. Cầu giúp cho Nguyện biết rõ phải làm gì, còn Nguyện giúp cho Cầu thêm động lực để thực hiện bằng được cái mình mong cầu.

Chúng ta ngày nay, hình như đã quen với cách sử dụng cầu nguyện như là cầu mong điều gì, mà không hề có động lực nào thúc đẩy. Cho nên, cầu nguyện theo lý lẽ bây giờ, giống như cầu cho có lệ, cầu để gọi là có cầu, mà không hề muốn những điều cầu đó thành sự thật.

Sự thật đã chứng minh rất rõ ràng, ngày nay, chúng ta cầu nguyện mỗi ngày, nhưng những gì chúng ta cầu nguyện ít khi nào đạt được. Mà nếu có đạt được thì chúng ta cũng chẳng bao giờ thực hiện nguyện cả. Vì với chúng ta, cầu nguyện cũng đồng nghĩa với cầu.

Câu chuyện của người ca sĩ này đã chạm vào trái tim của chúng tôi, vì chúng tôi hiểu được, anh đã thật sự là người biết cầu nguyện.

Anh biết cầu xin tổ nghiệp cho anh trở thành ca sĩ nổi tiếng, và anh nguyện sẽ giúp đỡ bất cứ ai có đam mê ca hát muốn trở thành ca sĩ, và anh đã và đang tiếp tục thực hiện lời nguyện của mình.

Cho nên, khi nào bạn muốn cầu nguyện việc gì, bạn nên lưu ý, hai chữ cầu nguyện đi chung thì ý nghĩa khác với hai chữ cầu và nguyện khi để riêng từng chữ.

Nếu bạn muốn cầu mà không nguyện, thì đừng thêm chữ nguyện vào, và ngược lại. Trên thức tế, nếu bạn muốn đạt được điều bạn cầu thì bạn phải có nguyện đi chung.

Không có nguyện thì cầu của bạn sẽ không có đủ động lực để thúc đẩy điều bạn cầu thành hiện thực. Giá trị của cầu nguyện chỉ có thể đạt được, khi cầu và nguyện được ghép đôi với nhau.

Qua một thời gian dài sinh hoạt về tâm linh chúng tôi đã rút ra một vài điều về cầu nguyện như sau:

  • Cầu: Có nghĩa là, khi chúng ta cầu việc gì, thì chỉ nên cầu Một Việc mà thôi, và khi cầu việc gì thì phải Bắt Tay Vào Làm, chứ không phải Ngồi Chờ “Ơn Trên” ban phát mà không làm gì hết.

Việc này, cũng giống như bạn đang đói thì bạn phải có hành động thực tiễn là bạn ăn, chứ không thể nào cầu cho bạn no, mà bạn no được.

  • Khi chúng ta cầu một điều gì, chúng ta luôn luôn phải có một điều nguyện theo sau. Điều nguyện đó, như một lời hứa với lương tâm của chính mình, và mình phải thực hiện. Dĩ nhiên, chúng ta không phải nhất định thực hiện trong một khoảng thời gian quy định nào, mà tùy hoàn cảnh thích hợp để thực hiện.
  • Khi chỉ có Nguyện mà không có Cầu, thì đó cũng chỉ là lời hứa suông, vì chưa có kết quả, thì làm gì có kinh nghiệm để hướng dẫn, giúp người.

THAM

album-art

00:00

TẢI MP3 – CHÂN TRÚ LẠC
TẢI MP3 – DIỆU LIÊN
TẢI MP3 – HỒNG TRẦN
TẢI MP3 – MỘC LAN

Bạn Thân Mến,

Tham là một chủ đề lớn, nhưng ít ai lại muốn nói về tham. Có lẽ, trong cách tư duy của chúng ta, tham được coi như những “độc tố”, những gì liên quan đến xấu xa, tội lỗi như câu chuyện sau đây:

Trước năm 1975, ông là một nhà thầu khoán của lính Mỹ. Cái gì lính Mỹ cần trong sinh hoạt như: giặt ủi quần áo, giầy dép, hay dụng cụ cá nhân, ông đều thầu. Ngay cả như rác trong các khu quân sự của lính Mỹ, ông cũng thầu.

Mỗi một ngày, những chuyến xe ra vào trại lính Mỹ của công ty ông, ít nhất cũng tới cả chục lần. Cứ mỗi lần xe ra vào như vậy, thì những con số trong sổ ngân hàng của ông thay đổi, tăng liên tục, từ ngày này sang ngày khác.

Nếu không có sự thay đổi năm 1975, chắc tên ông cũng nằm trong danh sách những người giầu có ở miền nam.

Sau năm 1975, tất cả những kinh doanh của ông không còn tồn tại. Với tài sản của ông, chuyện cơm áo gạo tiền trong đời sống hàng ngày, không thành vấn đề. May mắn cho ông, trước khi chính sách đổi tiền của chính phủ mới xẩy ra, ông đã mua vàng để cất, thay vì ông để tiền trong ngân hàng qúa nhiều.

Vì vậy, khi sống trong một chế độ mới không thích hợp, ông quyết định mua tầu vượt biên.

Chiếc tầu vượt biên của ông cũng khá lớn, có thể chuyên chở được hơn 800 người. Trung bình mỗi người muốn đi vượt biên, phải trả cho ông từ 3 đến 5 lượng vàng. Có nghĩa là, khi tầu của ông cập bến tại Mã lai, ông đã có trong tay ít nhất hơn 2,000 lượng vàng.

Nếu ai đã từng sống trong trại tỵ nạn thì đều biết, chỉ cần có một lượng trong tay, cũng đã có một cuộc sống “huy hoàng” nơi trại tỵ nạn.

Với số vốn hùng hậu của ông, khi đến trại tỵ nạn, ông lại tiếp tục kinh doanh, và tiếp tục cộng thêm những lượng vàng mới vào trong gia tài của ông.

Gia đình của ông lúc đó, chỉ có hai vợ chồng và hai đứa con nhỏ, một trai và một gái. Trước khi được phái đoàn Mỹ chấp nhận cho gia đình ông được định cư, ông đã đổi hơn nửa số vàng thành tiền đô. Sau đó, ông chuyển khoản cho một người thân của ông ở Mỹ.

Ngày gia đình ông đặt chân đến Mỹ, trong khi, những người tỵ nạn khác còn đang sống nhờ sự trợ cấp của chính phủ, thì ông đã có một số tiền khá lớn trong ngân hàng.

Nói đến những người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ thì có thể phân chia làm bốn gia đoạn khác nhau.

Giai đoạn một: những người Việt tỵ nạn năm 1975, khi nước Mỹ rút quân về nước. Những người Việt tỵ nạn này, ngoài một số ít đi được do may mắn, còn đa số, cũng đã làm việc với người Mỹ, nên tiếng Anh với họ không thành vấn đề. Vì vậy, khi đến Mỹ, họ đã có thể thích nghi nhanh hơn so với những người tỵ nạn đến sau này.

Vì muốn thích nghi nhanh, cũng như vì môi trường hoàn cảnh lúc đó rất ít người Việt, nên sử dụng tiếng Anh trong nhà trở thành một thói quen. Chính vì vậy, những đứa con của họ dần dần cũng không biết tiếng Việt.

Hơn nữa, vì đã có công ăn việc làm tại các hãng xưởng ổn định, nên rất ít người Việt trong giai đoạn này, nghĩ đến phát triển về kinh doanh.

Trong gia đoạn này, hầu như những cơ sở kinh doanh của người Việt rất hiếm hoi. Nếu muốn ăn những món ăn Việt, người Việt chỉ có thể đi mua tại những chợ của người Trung Hoa.

Giai đoạn hai: Đây là gia đoạn quan trọng nhất của cộng động người Việt ở hải ngoại, bao gồm: phát triển kinh doanh, đóng góp nhiều nhân tài cho nước Mỹ, và là cầu nối giữa hai nền văn hóa Việt Mỹ một cách hài hòa nhất.

Nguyên nhân, vì những người tỵ nạn trong khoảng thập niên 80-90 đều là những chàng thanh niên, không cha, không mẹ, không người thân, vì đã, hay gần đến tuổi phải đi nghĩa vụ quân sự, nên gia đình chắt chiu lắm mới có thể cho đi vượt biên.

Vì vậy, khi được định cư tại nước Mỹ, ngoài việc đầu tư vào học vấn, họ cũng học những nghành nghề kiếm được đồng lương cao hơn, để giúp đỡ cho thân nhân còn ở Việt Nam. Ngoài số vốn Anh Ngữ được đào tại các trường đại học, họ còn một số vốn về Việt Ngữ khá giỏi. Cho nên, họ đã có thể sử dụng cả hai ngôn ngữ một cách lưu loát, trong khi cộng đồng người Việt cũng bắt đầu khá đông.

Họ đã biết kết hợp với những người Việt gốc Hoa để bắt đầu lấn chiếm sang lĩnh vực kinh doanh, mà trước đây, do cộng đồng người Hoa đóng vai trò chính.

Những chàng thanh niên với những bầu nhiệt huyết, vì không có thân nhân, nên xem bạn bè như những người thân, đã biết đoàn kết và giúp đỡ nhau trong tất cả mọi lĩnh vực bao gồm: học vấn, kiếm nghành nghề phát triển, đầu tư kinh doanh, v.v. Họ đã xông xáo tham gia vào tất cả mọi nghành nghề để học hỏi, và sau đó, mở ra những cơ sở kinh doanh của người Việt.

Những tầng lớp bác sĩ, kỹ sư, tiến sĩ xuất chúng của người Việt bây giờ, phần lớn đều xuất thân trong giai đoạn này.

Gia đoạn ba: Những con Lai và đoàn tụ gia đình. Khi những người con lai và những người được bão lãnh đoàn tụ đến nước Mỹ, họ đã có sẵn những nền tảng mà những người trong giai đoạn hai đã xây dựng. Họ tiếp tục phát triển xây dựng cộng đồng người Việt, nhưng nếu đem so với giai đoạn hai thì không bằng, vì họ thiếu đi những “cơ hội bị bắt buộc” của những người trong giai đoạn hai.

Tại sao lại gọi là những “cơ hội bị bắt buộc”? Vì những chàng trai trẻ thân cô thế cô này, ngoài việc phải cố gắng học ra, họ không còn có thể làm gì khác. Họ phải học vì những khát khao mong mỏi của người thân tại quê nhà. Họ phải học vì họ có được những sự trợ cấp của chính phủ, mà chính nhờ sự trợ cấp này, họ mới có tiền để sinh hoạt.

Cứ 10 người thanh niên tỵ nạn lúc đó đã có ít nhất 7 người đăng ký học chương trình đại học. Có những người, vì sự túng thiếu của gia đình bên Việt Nam, họ vừa phải đi làm buổi sáng, nhưng đến tối, họ vẫn tiếp tục đi học.

Nhưng với những người trong giai đoạn ba thì khác. Họ không còn thân cô thế cô nữa. Họ đi với cả gia đình như những người con lai, hay nếu được bão lãnh thì cũng đã có người thân bảo lãnh chăm lo. Vì thế, họ thiếu đi những “cơ hội bị bắt buộc”, nên những người Việt tỵ nạn trong gia đoạn ba, khoảng thập niên 90-2000, ít đầu tư vào lĩnh vực học vấn, mà lại chú trọng hơn đến lĩnh vực kinh doanh.

Giai đoạn bốn: Chương Trình H.O. Qua chương trình nhân đạo, chính phủ Mỹ đã quyết định chấp nhận những quân nhân từng chiến đấu với quân đội Mỹ, sau khi thay đổi chế độ bị bắt đi học tập cải tạo, được đi định cư tại Mỹ.

Trong chương trình này, những người cựu quân nhân có thể đi cùng gia đình với con cái dưới 21 tuổi và chưa có lập gia đình.

Vì là những người đến định cư tại Mỹ sau khi cộng đồng người Việt đã được những người trong giai đoạn hai và ba gầy dựng và phát triển, nên những người Việt tỵ nạn trong giai đoạn bốn gặp nhiều khó khăn hơn trong việc phát triển kinh doanh cũng như học vấn.

Đa số những cựu quân nhân đã rơi vào độ tuổi U50, và con cái cũng khá lớn tuổi, nên khó học tiếng Anh hơn. Vì vậy, những người Việt trong giai đoạn bốn này, trong kinh doanh thường phát triển về nghề thuộc về phục vụ nhiều hơn.

Ông thầu khoán là người được định cư ở Mỹ trong giai đoạn hai. Trong khi, những chàng thanh niên thân cô thế cô đang miệt mài kinh sử, với kinh nghiệm kinh doanh có sẵn, lại có thêm sức mạnh về tài chánh, cho nên ông đã sớm có những định hướng về tương lai cho gia đình của ông.

Trong khoảng thời gian những năm 85-90, nghành may mặc gia công của người Việt đang phát triển mạnh mẽ. Ông đã mở vài hãng may, và bắt đầu kinh doanh với một số thợ Việt, và những người thợ Mễ, di dân bất hợp pháp.

Nhờ nắm đúng thời cơ, tài sản của ông tiếp tục được gia tăng, và ông đã mua những cơ sở thương mại lớn để cho thuê.

Sau này, khi hai đứa con của ông, người con trai tốt nghiệp làm bác sĩ chỉnh hình, và con gái làm bác sĩ nhãn khoa, ông thay đổi những trung tâm thương mại của ông thành những cơ sở thương mại về Y khoa.

Gia sản của ông bây giờ có thể có từ vài chục triệu, hay cả trăm triệu đô cũng không ai biết rõ. Nhưng những sự việc xẩy ra cho gia đình ông, mà ai quen biết ông, cũng không lấy gì làm lạ.

Khi con gái của ông quyết định lấy chồng thì ông nhất quyết không cho. Lý do của ông rất đơn giản, vì ông sợ con rể của ông, thấy ông có nhiều tiền nên sẽ tìm cách “đào mỏ” nhà ông.

Con gái ông vì không chấp nhận cái lý lẽ vô lý của ông, nên hai cha con đã có những cuộc xung đột lớn, và hậu quả, con gái ông vẫn quyết định kết hôn và không nhận ông làm cha.

Con gái ông, sau khi kết hôn có hai đứa con. Không biết vì nguyên nhân buồn phiền gì mà cô bị điên, và phải đưa vào nhà thương tâm thần. Sống trong nhà thương tâm thần 4 năm, cuối cùng, cô tự tử chết, mà ông cũng không đến dự đám tang, và ông cũng không công nhận hai đứa cháu ngoại.

Đứa con trai còn lại của ông, cũng yêu thương một người con gái, nhưng ông vẫn không cho con trai ông ký giấy hôn thú với người con gái đó. Nguyên nhân duy nhất của ông, nếu làm giấy hôn thú thì cô gái kia sẽ chiếm lấy văn phòng bác sĩ mà cậu con trai của ông đang điều hành.

Người con trai không dám cãi lời ông, nên chỉ sống với cô gái đó mà không kết hôn. Cho đến một ngày, khi đang khám cho bịnh nhân, người con trai của ông cảm thấy khó chịu, nên đóng cửa về nhà nghỉ, và sau đó rơi vào hôn mê.

Ông đã tốn kém khá nhiều tiền để chữa trị, nhưng vẫn không có kết quả. Sau bốn năm sống như người thực vật, người con trai của ông cũng ra đi, để lại ông sống cô độc một mình.

Năm nay ông đã hơn 90 tuổi, không con, không cái, không người thân, sống cô độc một mình với khối tài sản lớn, tranh đua gìn giữ cả đời. Cuối cùng, ông còn lại gì, khi khối tài sản đó cũng không thể mang đi khi ông nằm xuống.

Câu chuyện của ông, ai nghe qua cũng đều phán rằng, tại ông qúa tham nên ông mới gặp quả báo này.

Còn bạn thì nghĩ sao? Có phải vì quá tham mà ông đang gánh lấy những quả báo, sống cô độc một mình không? Như vậy, có phải là tham luôn đem đến những hậu quả xấu không?

Dĩ nhiên, chúng tôi đồng ý với bạn, Tham có thể đem đến những hậu quả xấu, nhưng Tham cũng có thể đem đến những kết quả tốt.

Bạn không tin ư? Vậy chúng ta hãy cùng nhau quan sát và nhìn sâu vào Tham, xem Tham đem lại những kết quả tốt nào?

Hãy bắt đầu bằng việc bạn đang chọn lựa cách sống lành mạnh, không hút thuốc, không uống rượu, ăn uống điều độ, sinh hoạt ngủ nghỉ đúng giờ, v.v. vậy thì bạn có tham không?

Có chứ, vì định nghĩa của Tham là một nguồn động lực. Không có nguồn động lực này, chúng ta không thể làm được những việc như vừa kể trên. Chúng ta đang tham sống, có phải vậy không? Vậy thì cái Tham này đâu có xấu. Ngược lại, tất cả các tổ chức về y tế trên thế giới, đều khuyến khích chúng ta làm như vậy để duy trì sự sống tốt nhất.

Đứa bé trong bụng mẹ đã phải chịu rất nhiều sự thay đổi, tác động của những hóa chất, nhưng vì Tham Sống, nên mới có thể có được một cơ thể khỏe mạnh khi chào đời.

Người tu tập, cũng Tham đạt được sự An Lạc, nên mới có đủ động lực để tiếp tục cố gắng tu hành.

Người học sinh, cũng phải Tham học hỏi mới có động lực để vượt qua các kỳ thi khó, và đạt được những học vị cao quý.

Ở bất cứ đâu, chúng ta cũng đều thấy có mặt của Tham. Nếu chúng ta không có động lực của Tham thì chúng ta đã không có mặt trên thế gian này.

Như vậy, tại sao khi chúng ta nói đến Tham, chúng ta không dám tự hào như chúng ta có thành công này, hay thành công khác. Nguyên do bởi vì, chúng ta đã có những định kiến sai lầm về Tham. Chúng ta đã quy định cho Tham là xấu, là những gì cần phải diệt trừ hay kiềm hãm lại.

Trong khi, bản chất của Tham thuộc về Trung Tính. Nghĩa là, không xấu và không tốt. Khi chúng ta sử dụng động lực Tham, chúng ta có quyền hướng cái động lực Tham đến mục đích tốt, thì cái Tham đó lại là cái Tham mà chúng ta làm cho cuộc đời này đẹp hơn.

Xấu hay tốt trong cuộc đời cũng vậy. Cũng là Trung tính. Xấu với người này, nhưng có thể đẹp với người khác, hay ngược lại.

Một đứa bé bướng bỉnh trong lớp học, luôn hỏi cô giáo tại sao về tất cả các vấn đề nó học; đối với cô giáo thì đứa bé đó là đứa bé ngỗ nghịch, bướng bỉnh, không chịu nghe lời. Nhưng tương lai đứa bé có thể là một bác sĩ tài ba, có thể cứu được rất nhiều người, vì nhờ biết hỏi tại sao để tìm ra nguyên nhân gốc rễ của bịnh, để chữa trị tận gốc.

Vấn đề là, nếu đứa bé kém may mắn gặp phải người thầy hay cô, không đủ khả năng để giải thích và hướng dẫn, nên cuối cùng, đứa bé thay vì có thể trở thành một người hữu dụng, thì nay thành người vô dụng, thích chống đối lại xã hội và con người.

Tham cũng như vậy. Nếu chúng ta không nhìn được Tham dưới góc nhìn tích cực, mà cứ nhìn Tham theo góc nhìn tiêu cực thì cuộc chiến giữa Tham trong tích cực, và tiêu cực, vẫn luôn đối kháng nhau, khiến cho nội tâm của chúng ta không bao giờ được yên ổn.

Đừng nói gì xa xôi, khi bạn bắt đầu một bước chân đi, bạn đã có Tham rồi, bạn phải có động lực thúc đẩy thì đôi chân của bạn mới di chuyển được. Nếu chẳng may, bạn bị một tai nạn nào đó, khiến đôi chân bạn không thể di chuyển. Cho dù bạn có tham, có động lực, cũng chưa chắc bạn đã làm được.

Cho nên, cứ không phải Tham là xấu, mà trong Tham có phần tốt nữa. Cái sai lầm lớn của chúng ta là, đã có sẵn định kiến Tham thuộc về Xấu, thuộc về tiêu cực. Và muốn tốt và có tích cực thì phải diệt tham.

Trong khi, muốn đạt được việc tốt và có tích cực, thì chúng ta có thể hướng cái động lực Tham đó vào những thói quen tốt, những suy nghĩ tích cực để đạt được điều đó.

Chúng ta đang sống trong thế giới của nhị nguyên, thế giới của đối đãi, đa số tất cả những gì đang xẩy ra với chúng ta luôn có hai mặt. Vì vậy, đòi hỏi chúng ta phải có sự lựa chọn cho đúng đắn. Nếu không thì chúng ta sẽ gánh lấy hậu quả từ sự lựa chọn của chúng ta.

Tham trong thế giới nhị nguyên luôn ở dạng trung tính. Nghĩa là, chúng ta có quyền lựa chọn cái Tham nghiêng về bên nào. Nếu nghiêng về bên xấu thì chúng ta có những hành xử xấu, không được đẹp. Nếu nghiêng về bên tốt thì chúng ta có những hành xử tốt mang đến những niềm vui cho người và cho chính mình.

Cũng như câu chuyện của ông thầu khoán, thay vì tham để giữ tiền thì ông có thể Tham vào việc giúp văn phòng khám mắt của con gái và con rể ông khám miễn phí cho người nghèo. Hay hỗ trợ cho con trai ông nghiên cứu ra những dụng cụ hữu ích, với giá cả phải chăng, để giúp cho những người khó khăn về tài chánh vẫn có thể sử dụng dụng cụ, làm cho cơ thể khỏe mạnh.

Ông cũng có thể đầu tư vào tương lai cho hai đứa cháu ngoại của ông, để sau này có được những công ăn việc làm tốt, giúp ích cho đời. Ông cũng không cản ngăn con trai ông cưới cô gái mà anh ta yêu, biết đâu, ông lại có thêm những đứa cháu nội, và con trai của ông, cũng biết đâu, vẫn tiếp tục sống vì bổn phận và trách nhiệm của người cha.

Hay, ông có thể đầu tư vào những sự nghiên cứu của các bác sĩ, để tìm ra những dụng cụ hay cách thức chữa trị mới, giúp cho đời sống con người có thể sống tốt đẹp hơn, và ít bịnh tật hơn.

Ông có cả trăm cái Tham tích cực có thể đem đến rất nhiều lợi ích cho đời, cho người, và cho chính cá nhân ông. Nhưng ông không chọn những cái Tham đó. Ngược lại, ông chọn cái tham, giữ của. Để rồi, cuối cùng ông chỉ còn lại một mình, ông sống cô độc với số tiền khổng lồ, mà khi chết rồi, ông cũng không thể mang theo và cũng không thể sử dụng cho bản thân của ông được.

Khi bạn biết sử dụng Tham đúng cách, bạn sẽ thấy, Tham không phải là xấu hoàn toàn, mà Tham cũng có mặt tốt, tích cực, mà chúng ta có thể chọn lựa.

Khi chúng ta chọn lựa Tham tích cực, chúng ta không cần phải phí thời gian đi tìm tham tiêu cực xấu xa để tiêu diệt hay kiềm hãm, vì cái tham đó chưa từng hiện hữu.

Trên thực tế, vốn dĩ, không thể nào, chúng ta có thể diệt hay kiềm hãm được cái Tham của chúng ta lâu dài.

Nếu chúng ta làm được, thì chắc chắn, chúng ta đã về hưởng nhan thánh Chúa, hay về miền cực lạc lâu rồi.

Đơn giản, vì khi không có động lực của Tham thì không ai trong chúng ta có thể còn tồn tại được.

Chọn Tham xấu hay Tham tốt, Chọn Tham tích cực hay tiêu cực, tất cả đều nằm trong tầm tay của chúng ta, mà không phải đến từ nghiệp nào trong kiếp trước tác động, hay bất cứ một sự trừng phạt nào từ cõi trên.

Tất cả đều phát xuất từ sự lựa chọn của chúng ta mà ra cả.

Vậy, khi sử dụng Tham để tìm An có được không? Thật tuyệt vời, nếu bạn biết dùng đúng cách.

Thí dụ như, trong câu chuyện khi đút cho người thân của chúng tôi ăn, nếu chúng tôi Tham công tiếc việc, cứ đút cho xong, mặc kệ người thân của chúng tôi có bị sặc hay không, miễn chúng tôi đút cho người thân ăn xong là đủ làm tròn bổn phận.

Nhưng theo các bác sĩ tây y, những người già, khi mà bị sặc nhiều quá sẽ khiến thức ăn có thể lọt vào phổi. Khi thức ăn lọt vào phổi thì sẽ gây ra sưng hay viêm phổi, và 80% những những người già chết vì bị sưng hay viêm phổi.

Như vậy, thay vì Tham công tiếc việc, chúng tôi lại biến thành Tham An cho người thân, và chỉ tập trung vào từng muỗng đút, làm sao cho người thân ăn không bị sặc.

Không những người thân của chúng tôi có được bữa ăn ngon lành, và yên ổn, mà ngay chúng tôi, cũng đạt được sự an vui khi đã biết, biến cái Tham làm những việc khác thành cái Tham An cho người thân và chúng tôi.

Hay như câu chuyện mà chúng tôi tức giận người thân của chúng tôi khi vừa tắm xong lại đi đại tiện. Nếu như lúc đó, chúng tôi cứ Tham giận, và cứ tiếp tục phiêu lưu trong những suy nghĩ tiêu cực, thì cơ hội rơi vào trầm cảm của chúng tôi chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng lúc đó, chúng tôi đã biến cái Tham giận thành Tham An. Chính nhờ động lực của Tham An, đã kéo chúng tôi ra khỏi vòng cuốn hút của giận.

Nhờ đó, chúng tôi mới có thể giải quyết vấn đề một cách rốt ráo để đem An đến cho chúng tôi, và người thân của chúng tôi.

Qua đó, chúng ta thấy, đâu phải Tham chỉ có xấu như câu chuyện buồn của ông thầu khoán, mà Tham khi chúng tôi biết hướng động lực của Tham vào góc độ tích cực thì mỗi việc chúng tôi trải qua, đều có những kết quả tốt và giúp chúng tôi kéo dài được cái An trong ngày.

Không biết bạn thì sao, nhưng với chúng tôi Tham không hề xấu chút nào. Có xấu chăng, là vì, chúng ta đã lựa chọn sử dụng Tham vào góc độ tiêu cực mà thôi.

Vì vậy, Tham vốn không có tội lỗi gì, nên không cần phải diệt trừ hay kiềm hãm Tham. Chỉ cần chúng ta sử dụng Tham đúng chỗ thì Tham là một nguồn năng lượng vô cùng hữu dụng, khi ứng dụng trong bất cứ việc gì chúng ta muốn đạt được sự thành công.

LỰA VÀ CHỌN

album-art

00:00

TẢI MP3 – TRẦN THIỆN TÍCH

Bạn Thân Mến,

Ở hải ngoại, phát huy và bảo tồn văn hóa Việt là điều mà hầu hết các cộng đồng người Việt trên toàn thế giới luôn quan tâm. Chúng ta ca ngợi văn hóa Việt, chúng ta tự hào về chữ Việt. Nhưng ít ai trong chúng ta hiểu được tinh hoa của ngôn ngữ Việt trong việc ứng dụng làm sao sống được An Vui lâu dài nhất.

Trong ngôn ngữ Việt, có một cách dùng từ thật tuyệt vời, đó là từ ghép (kép). Có thể nói, rất ít ngôn ngữ trên thế giới có được cách dùng từ ghép độc đáo này. Vì sao? Vì ngôn ngữ Việt là ngôn ngữ của đơn âm, nên khi ghép hai từ vào với nhau, cũng không khiến chữ quá dài.

Thật ra, cũng ít ai trong chúng ta có thắc mắc tại sao trong ngôn ngữ Việt lại có thêm những từ ghép để làm gì? Chúng ta cứ sử dụng như một thói quen, mà cũng chẳng hề đi tìm hiểu ý nghĩa đó là gì?

Trên căn bản của tiếng Việt, khi hai từ ngữ được dùng riêng, thì mỗi từ vẫn có ý nghĩa riêng, nhưng khi ghép lại với nhau thì lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, trong đó bao gồm: giải thích về định nghĩa, bổ sung làm rõ nghĩa, về trạng thái, về tình trạng, và cách thức giải quyết vấn đề, v.v.

Thí dụ như hai từ Lo Âu. Âu là tiếng Hán, và tiếng Việt có nghĩa là Lo. Lo được gắn với Âu, là nói về định nghĩa của từ Âu có nghĩa là Lo. Khi hai từ Lo và Âu dùng cho định nghĩa, chúng ta có thể hoán chuyển vị trí trước hay sau của hai chữ, mà vẫn không làm thay đổi định nghĩa như: Âu Lo hay Lo Âu, thì chúng ta vẫn không thể hiểu sai về định nghĩa là gì.

Nhưng Lo Lắng thì lại là khác. Trên căn bản, định nghĩa của Lo là một trạng thái tâm lý diễn tả một ý niệm khởi sinh, khiến cá thể phải tư duy, động não. Còn Lắng là lặng xuống, lặng yên (nhờ có lặng xuống nên mới có an hay yên).

Như vậy, Lo Lắng không phải chỉ có Lo không, mà Lo Lắng lại dùng như một phương pháp giải quyết vấn đề, để diễn tả, khi chúng ta có lo âu thì muốn giải quyết cái lo đó, chúng ta phải lắng lòng xuống, phải có An, mới giải quyết được cái Lo.

Ở đây, chúng ta không thể đảo ngược như từ Lo Âu, vì chúng ta không thể nói Lắng Lo được. Vì sao? Vì khi lòng đã Lắng rồi, thì Lo không thể xuất hiện.

Hay như hai chữ Lụt Lội. Lụt là tình trạng xẩy ra khi mưa quá nhiều, hay bão, tạo ra nước từ trên nguồn đổ xuống vùng trũng, tạo tình trạng ngập; và Lội là một hành động dùng chân bước đi trong nước.

Như vậy, hai từ Lụt Lội dùng để diễn tả, sự sống còn của một cá thể, khi thấy nước bắt đầu dâng cao thì phải mau lội vào chỗ cao ráo để sống còn, trước khi con nước dâng cao.

Chúng ta không bao giờ nghe “lụt bơi” cả. Vì khi đợi nước dâng đủ cao, cho dù, chúng ta có biết bơi thì sức nước đã quá mạnh có thể cuốn chúng ta đi, nên khó sống sót.

Trong khi, nếu chúng ta ghép hai từ Ngập Lụt lại với nhau thì lại diễn tả một quá trình đi giải quyết vấn đề, có nghĩa là, khi nước bắt đầu Ngập thì sẽ tạo ra Lụt nếu chúng ta không chịu giải quyết.

Hoặc như hai chữ chia xẻ. Chia nghĩa là phân ra từng phần một, và xẻ nghĩa là chẻ ra, bổ ra, banh ra, như: banh da xẻ thịt. Như vậy, định nghĩa của chữ chia xẻ là nhờ sự bổ ra, chẻ ra, mà chúng ta có thể phân ra từng phần. Trong khi ngày nay, phần đông chúng ta lại dùng là chia sẻ. Chữ sẻ không có một định nghĩa nào để bổ sung cho chữ chia cả.

Ngược lại, chúng ta có thể nói xẻ chia hay chia xẻ, cũng cùng một định nghĩa, mang tính chất bổ sung cho nhau làm rõ nghĩa hơn. Nhưng nếu áp dụng cho hai chữ chia sẻ, thì chúng ta có vấn đề, vì chúng ta không thể dùng sẻ chia, như dùng từ xẻ chia được.

Tiếc thay, ngày nay, ít ai trong chúng ta lại để ý đến những ý nghĩa sâu xa, mà cha ông chúng ta đã tích lũy những kinh nghiệm sống còn, những kinh nghiệm giải quyết vấn đề, hay giải thích định nghĩa rõ ràng, tránh gây ra hiểu lầm giữa cá nhân với tập thể, v.v, đã trao truyền lại cho chúng ta.

Chúng tôi không phải là nhà ngôn ngữ học. Chúng tôi cũng không phải là những nhà sử học. Chúng tôi chỉ là những người rất bình thường như bạn, nhưng khi thực tập làm sao kéo dài An trong cuộc sống, chúng tôi đã quan sát và vô tình hiểu được những dụng ý sâu xa của các bậc tiền nhân đã dầy công tích lũy, trải nghiệm, và để lại cho các con cháu sau này.

Có thể nói, nếu đem những sự trải nghiệm quý báu để làm sao sống còn, và đạt được trạng thái An nhanh nhất thì tổ tiên của chúng ta, cũng không hề thua kém với bất cứ một tôn giáo nào khi ứng dụng để đạt được An, mà có khi còn vượt trội hơn là khác.

Trở lại hai chữ Lựa và Chọn. Nếu chúng ta phân ra làm hai thì Lựa nghĩa là phân ra, lọc ra, sàng lại, và Chọn nghĩa là lấy ra cái gì tốt nhất.

Khi lựa chọn được biến thành từ ghép thì Lựa Chọn diễn tả một trình tự có trước có sau, nghĩa là sàng lọc đi những cái xấu, để lại những cái tốt, và trong những cái tốt đó, chọn ra cái tốt nhất.

Trong khi, Chọn Lựa lại diễn tả về quá trình thẩm định, nghĩa là, chọn trong một số nào đó, rồi sàng lọc bỏ những cái xấu đi, còn lại những cái tốt.

Thí dụ: Bạn vừa nhận được hóa đơn: tiền điện, tiền nước, tiền nhà cùng một lúc, tổng cộng hết $2,000 và bạn đang có $2,000. Bạn quyết định chọn trả tiền hết cho cả ba hóa đơn, và ở đây bạn không cần lựa.

Cũng trong trường hợp trên, nhưng bạn lại chỉ có tiền đủ trả tiền nhà, nhưng không đủ tiền để trả tiền điện, nước thì bạn phải dùng Lựa Chọn, nghĩa là, cho dù bạn có lựa trả tiền điện, nước, nhưng nếu bạn không có nhà, thì cũng vô dụng. Vì vậy, trong ba hóa đơn, bạn sẽ chọn ra cái tốt nhất, đó là trả tiền nhà.

Vì với bạn trả tiền nhà quan trọng hơn, nếu không có nhà thì bạn sẽ không có nơi cư trú.

Sau đó bạn mới trả tiền nước, vì nếu nhà không có nước, bạn sẽ không thể giải quyết chuyện vệ sinh cá nhân hay ăn uống. Và cuối cùng là tiền điện, vì không có điện bạn vẫn có thể sử dụng đèn dầu, hay củi than để nấu ăn.

Dĩ nhiên, giữa chọn và lựa có thể nói, về định nghĩa gần giống nhau, nhưng trên thực tế, khi ứng dụng vẫn có sự khác biệt.

Vậy bốn chữ Chọn Lựa và Lựa Chọn khi ứng dụng trong việc kéo dài An có khác nhau không? Rất khác đó bạn.

Thí dụ, trong qúa trình đi tìm giải pháp, bạn cần sử dụng đến 3 bước: so sánh, phân tích, và sắp xếp thứ tự quan trọng.

Trong so sánh và phân tích, thì bạn phải Lựa hay sàng lọc bớt các giải pháp có nhiều khuyết điểm hay hậu quả, để còn lại, những giải pháp có nhiều ưu điểm hay kết quả. Sau đó, đến giai đoạn sắp xếp thứ tự quan trọng, bạn mới bắt đầu chọn những giải pháp nào tốt nhất, tốt nhì, tốt ba, v.v. để sắp xếp trước, sau. Như vậy, sẽ giúp cho bạn không hoang mang trong việc phải chọn giải pháp nào để giải quyết.

Ngược lại, nếu bạn dùng phương pháp Chọn Lựa, có nghĩa là, trong qúa trình tìm giải pháp, bạn có 10 giải pháp, nhưng bạn chỉ chọn ra năm, mà chưa có sự sàng lọc kỹ lưỡng.

Sau đó, bạn mới sàng lại trong 5, ra những cái tốt. Vì còn lại những cái cùng tốt, nhưng lại không có chọn, nên không biết cái nào tốt nhất, tốt nhì, tốt ba, v.v., Thế nên, bạn sẽ rơi vào trạng thái hoang mang không biết chọn cái nào. Chưa kể đến, khi bạn chọn mà không có lựa sàng lọc thì có thể những giải pháp mà bạn bỏ đi, lại thích hợp hơn với những gì bạn đã chọn.

Chính vì vậy, trong qúa trình đi tìm phương pháp giải quyết một vấn đề để đạt được An, thì phương pháp Lựa Chọn lại được sử dụng nhiều hơn là phương pháp Chọn Lựa.

Dĩ nhiên, ai trong chúng ta cũng có quyền Lựa Chọn hay Chọn Lựa. Nhưng nếu bạn muốn đạt được An kéo dài trong cuộc sống bạn mà không bị hoang mang, thì bạn nên cẩn thận khi lựa chọn phương pháp là Lựa Chọn hay Chọn Lựa.

Một câu chuyện khá lý thú trong kinh doanh về Lựa Chọn và Chọn Lựa.

Có một người chủ một hãng may, đến cuối tháng chưa được công ty trả tiền, nên số tiền dự trữ, chỉ vừa đủ trả tiền nhà nhưng không đủ trả tiền thợ.

Người chủ đó, sau đó đã Chọn là trả tiền mướn tiệm, và Lựa thiếu lại tiền thợ. Người chủ đó quan niệm rằng, nếu không trả tiền mướn tiệm thì làm gì có tiệm để mà kinh doanh; trong khi, thiếu tiền thợ đến tháng sau cũng không sao.

Trên thực tế, người thợ lại cần tiền để sinh hoạt mỗi ngày; trong khi, tiền mướn tiệm, dù có trả trễ một tháng, cũng không sao. Vì theo luật thuê mướn cửa tiệm, nếu chủ đất muốn đuổi người thuê mướn thì phải qua 90 ngày, tức 3 tháng, khi người thuê không trả tiền thuê mướn thì mới có thể thưa kiện để đòi lại chỗ cho thuê.

Như vậy, khi người chủ hãng may này chọn trả tiền mướn tiệm trước sẽ để lại những hậu quả như sau:

  • Thợ vì thiếu tiền sẽ nổi loạn, đình công, không chịu may hàng, khiến cho những mặt hàng không thể hoàn tất, nên không thể giao hàng để có tiền cho cơ sở kinh doanh tồn tại.
  • Mất uy tín với hãng lớn nên không thể nhận được những đơn đặt hàng, khiến cho tài chánh càng lúc càng eo hẹp, cuối cùng dẫn đến phá sản.
  • Thợ sẽ bỏ đi kiếm hãng khác, dù có đơn đặt hàng cũng không có thợ để hoàn thành.
  • Nếu mướn được thợ mới, lại phải tốn kém thời gian và tiền bạc trong việc huấn luyện thợ mới cho thành thục. Nếu không, may sai nhiều qúa có thể phải bồi thường cho người đặt hàng, vì trễ thời gian quy định trong hợp đồng.

Và cái lơi duy nhất là người chủ hãng may, không thiếu tiền thuê mướn tiệm.

Nhưng nếu người chủ hãng may sử dụng phương pháp Lựa Chọn, thì sau khi sàng lọc, người đó chọn cái tốt nhất là trả lương cho thợ, thì tất cả các hậu quả trên không tồn tại, và cái hại duy nhất là chỉ thiếu tiền chủ phố.

Trong khi, cái lợi từ việc trả tiền thợ, giúp cho thợ tiếp tục sản xuất ra hàng, và có thể giao hàng đúng hẹn để thu tiền về từ đơn đặt hàng, rồi dùng tiền thu về đó, trả tiền nhà, thì tất cả mọi chuyện đều được giải quyết rốt ráo.

We use cookies in order to give you the best possible experience on our website. By continuing to use this site, you agree to our use of cookies.
Accept