THƯƠNG MÀ KHÔNG HIỂU

THƯƠNG MÀ KHÔNG HIỂU

NHẠC & LỜI :NGÔ HƯNG

CA SĨ: PHI PHI & GIA MINH – (TẢI -MP3)

HÒA ÂM: ĐỨC MINH

 

Thương mà không hiểu sao thương

Thương mà không hiểu đoạn trường khổ nhau

Thương mà không hiểu lòng đau

Thương mà không hiểu trước sau mất người

Thương mà không hiểu biếng cười

Thương mà không hiểu chỉ khơi thêm sầu

Thương mà không hiểu thêm rầu

Thương mà không hiểu hố sâu ý ý nghìn trùng

Thương mà không hiểu đến cùng

Thương mà không hiểu lạnh lùng cách xa

Thương mà không hiểu lệ nhòa

Thương mà không hiểu sao mà bảo thương

 

BẠN ĐỪNG LO, TÔI CHÍNH LÀ HY VỌNG

album-art

00:00

TẢI MP3 – MỴ HẰNG

Bạn thân mến,

Hy vọng, vốn chỉ là cụm từ đơn thuần, vô nghĩa, mà thông thường mọi người trong chúng ta, đều không muốn tìm hiểu, nhưng nó lại là động lực mạnh mẽ giúp chúng ta thành công trong cuộc đời.

Trên đường đời, chưa ai trong chúng ta không một lần vấp ngã. Hy vọng như một ngọn hải đăng giữa trùng khơi vạn lý, sẽ giúp chúng ta vực dậy trong những lúc tuyệt vọng nhất của bóng tối cuộc đời.

Xin mời bạn lắng nghe đôi lời thì thầm của các ngọn nến giữa màn đêm u tịch.

Trong một căn phòng vắng lặng. Nó im lặng đến nỗi, chúng ta có thể nghe thấy những lời trò chuyện của các ngọn nến. Có tất cả bốn ngọn nến đang cháy và chúng tâm sự với nhau.

Ngọn nến thứ nhất nói: “Ta là ngọn lửa biểu tượng cho sự Hoà Thuận. Thế nhưng ở thời điểm này, ta thật bất hạnh. Mọi người luôn gây chiến tranh và thù hận với nhau, vì thế ta có nên tồn tại nữa hay không? “. Nói xong ngọn nến từ từ mờ dần, rồi lịm tắt hẵn.

Ngọn nến thứ hai tiếp lời: “Còn ta, là biểu tượng của tình Yêu Thương. Nhưng thật trớ trêu thay, ngày nay con người gần như quên hẳn ta. Mọi người ghen ghét, đố kỵ lẫn nhau. Thậm chí ngay cả anh em trong một nhà cũng vậy. Ta chán quá”. Nói xong, ngọn nến cũng phụt tắt.

Tiếp theo, ngọn nến thứ ba lên tiếng: “Ta chính là Niềm Tin. Nhưng cuộc sống bây giờ có ai còn cần ta nữa. Ta trở nên một kẻ thừa thãi và xa xỉ. Con người bây giờ, chỉ chạy theo những thực dụng, và không bao giờ còn tin vào chính mình. Ta đi đây.” Nói xong nó cũng từ từ tắt, và toả ra một làn khói trắng.

Căn phòng lúc đó, trở nên tối tăm và lạnh lẽo. Chỉ còn một ngọn nến cuối cùng đang cháy, như một vì sao lẻ loi cuối chân Trời.

Thình lình, một cậu bé bước vào, và nói: “Tại sao các bạn không cháy nữa. Thế Giới này vẫn cần đến các bạn mà”.

Lúc đó, ngọn nến thứ tư lến tiếng: “Bạn đừng lo. Tôi chính là Hy Vọng. Nếu tôi vẫn còn cháy, cho dù ngọn lửa có mong manh thì chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hoà Bình – Tình Yêu và Niềm Tin”.

Đôi mắt cậu bé sáng lên, và cậu bé đã dùng ngọn nến thứ tư – ngọn nến Hy Vọng, để thắp sáng lại những ngọn nến đã tắt.

Cậu bé đã dùng ngọn nến thứ tư để thắp sáng lại những ngọn nến: Hoà Bình, Tình Yêu và Niềm Tin trong cậu. Còn bạn thì sao?

KHÔNG AI NỢ AI

KHÔNG AI NỢ AI

NHẠC & LỜI :NGÔ HƯNG

CA SĨ: GIA MINH – (TẢI -MP3)

HÒA ÂM : ĐỨC MINH

Không ai nợ ai – dù chỉ một ngày

tình đến tình cờ – rồi tình lại đi

Không ai nợ ai – dù chỉ một lần

tình đến thật gần – rồi tình xa xăm

Không ai nợ ai – dù đó nợ tình

tình đó nụ quỳnh – vừa tàn hôm mai

Không ai nợ ai – dù đó nợ người

tình nhuốm hồng đời – rồi tình thiên thu

Không ai nợ ai – không ai nợ tình

tình đó một mình – ngồi khóc giữa khuya

Không ai nợ ai – dù chỉ một lần

tình đó mộ phần – nghìn trùng xa nhau

Không ai nợ ai – dù đó nợ người

ai nợ ai người – từng lời thề bay

Không ai nợ ai – chẳng có nợ đời

chỉ có một đời – này cứ rong chơi

MƠ NGƯỜI YÊU THƯƠNG

MƠ NGƯỜI YÊU THƯƠNG 

Nhạc & Lời: Ngô Hưng


Ca Sĩ: PHI PHI
(TẢI – MP3)

HÒA ÂM : ĐỨC MINH

 

Người già bơ vơ 

nằm trơ thân gầy

mắt lệ đong đầy

thương phận bơ vơ

thương phận bơ vơ

Người già đêm mơ

nằm mơ thấy người

Tim người mở rộng

ân cần thương trao

ân cần thương trao

Người già chiêm bao

tim ấm ngọt ngào

trong vòng tay người

trong vòng tay yêu

Người già cô liêu

sáng tối sớm chiều

nay người có người

có người yêu thương

có người yêu thương

Người già đếm sương

Nằm trên hè đường

Mơ người … thương người

Mơ người yêu thương

TRÁI TIM – BỘ ÓC VÀ CÁI LƯỠI

album-art

00:00

TẢI MP3 – MỴ HẰNG

Bạn thân mến,

Có bao giờ trong một lúc an nhàn, ngồi suy tư trong khoảng không gian yên tịnh, bạn hình dung và suy ngẫm vể sự liên kết kỳ thú giữa TRÁI TIM – BỘ ÓC VÀ CÁI LƯỠI chưa?

Nếu bạn chưa có cơ hội này, thì xin mời bạn hãy cùng chúng tôi trải nghiệm và cảm nhận giá trị của 3 “Nhân vật” đặc biệt này nhé!

Một ngày nọ, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói những lời đơn giản, quê mùa nữa.

  • Trái tim: “Những lời nói đơn giản, quê mùa chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm tự cho mình trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được.”
  • Bộ óc đồng tình: “Đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt vời, những công trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời nói đơn giản, quê mùa chỉ làm mất thời gian, mà thời gian là vàng bạc.”
  • Cái lưỡi nghe trái tim và bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận nhỏ bé của thân thể. Vì thế lưỡi cũng đồng tình: “Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay tôi sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những lời văn hoa mỹ, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn.”

Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ hình thành và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn giản, quê mùa nữa.

Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như vạn vật mùa đông. Không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những tháng hè oi bức.

Nhưng những vị cao niên vẫn còn nhớ những lời nói đơn giản, quê mùa đó. Đôi lúc miệng họ vô tình bật ra những lời nói quê mùa chơn chất.

Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói quê mùa chơn chất đó lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.

 

GÓC NHÌN VÀ CẢM NHẬN

album-art

00:00

TẢI MP3 – BÍCH HÀ

Bạn thân mến,

Bốn chữ “góc nhìn” và “cảm nhận” thì chúng ta thường thấy nhan nhãn mỗi ngày trên các trang sách, báo, hay tin tức, nhưng góc nhìn là gì, và cảm nhận là gì, chính là chủ đề mà chúng tôi muốn chia xẻ với bạn hôm nay.

Thế nào là “Góc Nhìn”?

Khi bạn cầm một ly café Starbucks đi trên phố. Một người đi từ phía ngược lại, ánh mắt bỗng toát lên sự  đố kỵ, ganh ghét. Khi  hình ảnh của bạn tiếp xúc với ánh mắt đố kỵ, ganh ghét đó, ý thức của người đó sẽ diễn dịch như sau:

Ồ! Con người hôm nay sao mà sống ảo quá, cứ tưởng là cầm một ly café Starbucks thì cho là mình sang lắm. Không biết có biết thưởng thức café hay không, hay chỉ làm mầu, muốn cho thiên hạ biết mình đang uống café Starbucks, chứ có biết café là cái quái gì.

Sau đó, bạn tiếp tục đi về phía trước, gặp được một người bạn thương gia mà bạn đã hẹn. Anh ta trông thấy bạn cầm ly café Starbucks, tỏ vẻ rất khinh thường, nhưng cũng không nói gì.

Nhưng trong Ý thức của thương gia đó sẽ diễn dịch như sau:

Ồ! Người này kể ra cũng tiết kiệm lắm, thời thế bây giờ, mà vẫn còn uống café Starbucks ư! Người ta sớm đã đổi sang uống café cao cấp từ lâu lắm rồi, vậy mà vẫn còn uống loại café đại chúng này, thì ra địa vị cũng không quyết định được “cái gu” ẩm thực.

Cùng cầm một ly café Starbucks, nhưng qua hai đối tượng khác nhau, và qua hai ánh mắt khác nhau, mà ý thức của mỗi người lại có thể diễn dịch ra những góc độ nhìn khác nhau, dựa trên những quan điểm về kinh nghiệm, hay hoàn cảnh của đối tượng, đang hướng về góc nào.

Hướng về một góc nào đó, theo ngôn ngữ phổ thông thì chúng ta gọi đó là góc nhìn.

Đối với người thứ nhất, anh ta đố kỵ. Vì anh ta cho rằng người bình thường uống café Starbucks trông rất giả tạo, là mầu, khoe khoang.

Đối với người thứ hai, anh ta khinh thường. Vì anh ta cảm thấy những người có quyền lực, mà vẫn uống café Starbucks thì thật là tầm thường.

Vậy còn góc độ nhìn thật sự của tôi là gì? Rất đơn giản, vì “tôi thích uống thì tôi uống”.

Cái chữ “thích” của tôi, đối với người thứ nhất, được diễn dịch thành giả tạo, nhưng đối với người thứ hai, thì lại được diễn dịch thành tầm thường.

Vì vậy, chúng ta đừng nên tùy tiện dùng góc nhìn của mình để phán đoán cuộc sống của người khác, đặc biệt là với cái nhìn đầu tiên. Vì sao?

Vì nếu góc nhìn của bạn:

  • Xa quá thì thành “xem thường”,
  • Gần quá thì thành “phóng đại”, và
  • Hẹp quá thì sẽ thành “hẹp hòi”.

Đáng tiếc là, người có tầm nhìn hạn hẹp, thì rất khó thoát ra khỏi góc nhìn giới hạn của mình, họ sẽ không đứng từ lập trường hay góc nhìn của người khác để nhìn nhận vấn đề, đặc biệt là, họ không có một nhận định rõ ràng về đúng – sai, và hay phát ngôn bừa bãi.

Vậy còn “Cảm Nhận” thì thế nào?

Cảm nhận là sự diễn đạt những suy nghĩ, cảm xúc, nhận xét , đánh giá của cá nhân, về cái hay, cái đẹp của một sự việc, vật, hay một ai đó.

Thí dụ như: Một số người hay thích nói kiểu: Con người của tôi hơi “thẳng tính”, có gì nói nấy, mọi người đừng để bụng.

Khi nói ra câu này, không phải người đó đang nói về tính tình thật của người đó, mà người đó, đang nói về sự “vô trách nhiệm” của người đó, rằng, “tôi nói thật, mà bạn không thích nghe, đó là lỗi của bạn, vì lòng dạ của bạn hẹp hòi”.

Thật ra, nếu bạn là người có sự quan tâm, để ý tới cảm xúc của người khác, bạn sẽ biết cách “lựa lời mà nói”, chứ bạn không thể vin vào cái cớ là bạn thẳng tính, và bắt người khác, khi nghe bạn nói, phải chấp nhận những “vết thương” do bạn gây ra, mà bạn lại không muốn gánh chịu.

Hay khi con cái của bạn học hành kém, bạn sẽ nói: “Mẹ nói thật, sao con vô dụng thế hả con, hết thuốc chữa rồi con ạ!”

Bạn sẽ nói như vậy ư?

Xin Đừng! mà bạn nên nói:

“Lần này, làm bài không tốt cũng không sao, lần sau con hãy cố gắng, xem lại lần trước mình sai ở đâu rồi sửa, chỉ cần tiến bộ, kết quả sẽ khả quan hơn.”

Vì sao bạn lại nói như vậy?

Bởi vì, bạn nhìn trên góc độ con của bạn, bạn đang để ý tới cảm xúc của con bạn, và bạn đồng cảm với con của bạn.

Bạn bè lâu ngày không gặp, cũng chẳng phải bạn bè thân thiết gì, câu đầu tiên bạn thốt ra khi gặp lại họ là: “Ôi trời ơi! Lâu ngày không gặp, sao bây giờ trông mày phát tướng ra, xấu thế!”

Ranh giới giữa đùa vui và nghiêm túc trong câu nói này, quả thực rất mong manh, trong khi, họ thậm chí còn không phải là bạn thân của bạn, dù có là bạn thân, thì bạn cũng nên lựa chọn những từ ngữ tế nhị hơn.

Bạn cho rằng, đó là thẳng thắn, là nói ra để họ biết mình đang trong trạng thái nào, có gì, nếu muốn thay đổi thì còn kịp. Trong khi, chính bạn còn không buồn để ý đến người đối diện, xem họ cảm nhận ra sao, khi nghe câu nói đó của bạn, trước mặt bàng quan thiên hạ.

Bạn cho rằng đó là chân thành, là thẳng thắn góp ý?

Không, đó chính là tầm nhìn hạn hẹp đó bạn ạ!

“Tính… thẳng thì ai ai cũng biết rồi đó”, khi nói ra những câu như thế này, là bạn đang tự tay vứt bỏ đi hai chữ “Tôn Nghiêm”, và tự tay nói “Không” với cảm nhận của người khác.

Giáo sư Tâm lý học tại Trường Đại học London, Tomas Chamorro-Premuzic và Nhà tâm lý học Michael J. Sandel, trong một bài báo trên tạp chí “Harvard Business Review” đã chia xẻ 5 bước chính để phát triển cảm xúc của một người như sau:

Bước 1: Nhìn Nhận Rõ Bản Thân

Thực sự hiểu rõ bản thân là có thể nhận ra điểm mạnh và điểm yếu của bản thân, biết điểm mạnh và điểm yếu này so với người khác như thế nào.

Bước 2: Quan Tâm

Từ quan tâm bản thân của mình đến quan tâm người khác, bắt đầu bằng việc đánh giá cao, và công nhận điểm mạnh, điểm yếu và giá trị của các thành viên khác trong nhóm.

Bước 3. Hỗ Tương Hợp Tác

Trở thành một tương tác qua lại có lợi. Tích cực chia xẻ những kinh nghiệm và kiến ​​thức với nhau, điều này sẽ mang lại lợi ích rất nhiều cho bạn.

Bước 4. Kiểm soát cảm xúc của bản thân

Nếu bạn quá nhạy cảm, dễ xúc động và hay nóng giận, thì bạn hãy suy ngẫm về điều gì khiến bạn tức giận hoặc thất vọng, đồng thời quan sát xu hướng tiêu cực của bản thân khi gặp thất bại.

Không phải chỉ cần biết bạn sẽ có những cảm xúc gì trong các tình huống thực tế, mà quan trọng hơn là phải biết rõ điều gì đã gây ra những cảm xúc đó.

Bước 5. Khiêm tốn

Những người có kỹ năng lãnh đạo thường không quan tâm nhiều đến chức danh của mình vì họ luôn luôn khiêm tốn.

Khả năng duy trì sự cân bằng giữa tự tin và khiêm tốn, không thiên vị, sẵn sàng tiếp nhận ý kiến ​​và thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình là những năng lực rất đáng quý.

Như vậy, qua góc nhìn khác nhau đưa đến những cảm xúc/ giác khác nhau.

Với những góc độ nhìn” hạn hẹp” sẽ đưa chúng ta đến những cảm xúc/ giác cực đoan tiêu cực, và sẽ khiến cuộc sống của chúng ta trầm luân trong đau khổ.

Với những góc độ nhìn “phóng đại” sẽ đưa chúng ta đến sự sống ảo, không thật, xa rời sự thật. Những cảm xúc/giác trồi sụt bất thường bay bổng, sẽ khiến cho cuộc đời của chúng ta luôn chất chứa đầy những phong ba bão táp, ba chìm, bẩy nổi, chín lênh đênh.

Với những góc độ “nhìn xa qúa thành xem thường”, thì chỉ nâng cao thêm những cảm xúc/giác của sự tự kiêu, tự mãn, những nguồn cảm xúc mãnh liệt, sẽ giam hãm tâm tư của chúng ta trong sự kiêu ngạo khôn lường, để rồi, giống như, khi cơn sóng cao qua đi, và rơi xuống, thì sự chìm sâu trong đáy biển tối đen, không biết bao giờ mới có thể trồi lên trên được.

Cho nên, trước khi bạn muốn diễn đạt hay trình bày góc độ nhìn của bạn với bất cứ một ai, hay ngay cả với chính bạn, thì bạn nên để ý đến cảm xúc, hay cảm giác, hay cảm nhận của đối tượng, hay chính bạn, trước khi bạn trình bày hay diễn đạt ý của bạn.

Nếu sự diễn đạt về góc độ nhìn có thể đem đến cảm giác về hạnh phúc và an lạc cho người, và cho mình, thì bạn nên làm, còn nếu như, đem đến cảm giác khổ đau hay phiền muộn cho người, thì bạn nên thay đổi lại góc độ nhìn.

Bạn đừng qúa quan tâm đến góc độ nhìn ra sao, mà bạn nên quan tâm nhiều đến cảm nhận ra sao, vì chúng ta sống với sự cảm nhận nhiều hơn góc độ nhìn. Bạn nhé!

We use cookies in order to give you the best possible experience on our website. By continuing to use this site, you agree to our use of cookies.
Accept